Giới thiệu về bản thân
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
BIÊN BẢN HỌP LỚP 6a
Tổ chức hoạt động văn nghệ chào mừng ngày Giải phóng miền Nam 30/4)1.
Thời gian: 15 giờ 30 phút, ngày 20 tháng 04 năm 2026.
2. Địa điểm: Phòng học lớp 6a, trường THCS hồng giang
. Thành phần tham dự:Chủ tọa: Bạn Bùi Thị Ngọc Hân – Lớp trưởng Nguyễn Bùi Hải Đăng.Thư ký: Bạn Phạm Ngọc Bích – Lớp phó học tập Bùi Thị Minh Thảo
Thành phần:41/41 học sinh lớp 6a và Giáo viên chủ nhiệm Nguyễn Aí
. Nội dung cuộc họp: Thảo luận và thống nhất các tiết mục văn nghệ biểu diễn tại buổi lễ kỷ niệm ngày Giải phóng miền Nam 30/4 do Đoàn trường tổ chức.
. Diễn biến cuộc họp: Sau khi nghe lớp trưởng Vũ Thị Anh Thư phổ biến mục đích và yêu cầu của Đoàn trường, các bạn học sinh đã sôi nổi đóng góp ý kiến
:Bạn Hiếu (Tổ 1): Đề xuất lớp nên đăng ký một tiết mục múa tập thể trên nền nhạc "Dòng máu Lạc Hồng" để thể hiện hào khí dân tộc.
Bạn Bình (Tổ 2): Đồng ý với ý kiến của bạn Hiếu. Ngoài ra, Bình đề xuất thêm một tiết mục kịch ngắn tái hiện không khí ngày 30/4/1975 để buổi diễn thêm phần ấn tượng và mang tính giáo dục.Bạn Phương Uyên (Tổ 3): Góp ý về phần phục trang, lớp nên thuê hoặc tự làm đạo cụ từ giấy bìa cứng để tiết kiệm chi phí nhưng vẫn đảm bảo tính thẩm mỹ.
Cô Hồ Lâm Uyên (GVCN): Nhấn mạnh cần chú trọng vào sự đồng đều và tinh thần đoàn kết, khuyến khích cả lớp cùng tham gia để tạo không khí sôi động, không cần đặt nặng về dàn dựng cầu kỳ.6. Kết luận và phân công: Toàn thể lớp đã biểu quyết và thống nhất các nội dung sau:Tiết mục 1: Múa tập thể "Dòng máu Lạc Hồng" (Cả lớp tham gia).
Tiết mục 2: Kịch ngắn "Ngày chiến thắng" (Nhóm kịch gồm 7 bạn do bạn Hùng làm trưởng nhóm).Tiết mục 3: Hát tốp ca "Đất nước trọn niềm vui" (Đội văn nghệ lớp).Phân công:
Bạn Hiếu phụ trách biên đạo múa.Bạn Bình viết kịch bản kịch.Bạn Thư phụ trách mua sắm đạo cụ và thuê trang phục (dự kiến kinh phí 500.000 VNĐ từ quỹ lớp).
Thời gian tập luyện: Các giờ ra chơi và 30 phút cuối buổi chiều thứ 3, thứ 5 hằng tuần.Cuộc họp kết thúc vào lúc 16 giờ 30 phút cùng ngày. Biên bản đã được thông qua và các thành viên đều nhất trí.Hà Nội, ngày 20 tháng 04 năm 2026THƯ KÝ | CHỦ TỌA (Đã ký) | (Đã ký) Trần Thị B | Nguyễn Văn A
câu 9
em đồng tình vì
Sự thiếu vắng tình thương chính là sự "băng giá" đáng sợ nhất vì nó không thể sưởi ấm bằng vật chất mà chỉ có thể làm tan chảy bằng sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn.
câu 10
ể loại bỏ căn bệnh vô cảm trong giới trẻ hiện nay, chúng ta cần thực hiện những giải pháp thiết thực. Trước hết, mỗi cá nhân cần học cách kiểm soát thời gian sử dụng mạng xã hội, tránh để thế giới ảo làm lệch lạc cảm xúc và ngăn cách mình với thực tế. Thứ hai, giáo dục gia đình và nhà trường đóng vai trò then chốt trong việc bồi dưỡng lòng trắc ẩn qua những hành động nhỏ như biết sẻ chia, giúp đỡ người khó khăn và tôn trọng mọi người xung quanh. Bên cạnh đó, xã hội cần tôn vinh, lan tỏa nhiều hơn những câu chuyện về sự tử tế để giới trẻ tin rằng "làm việc tốt không phải là chuốc họa vào thân". Cuối cùng, thay vì im lặng trước cái xấu hay thờ ơ trước nỗi đau, các bạn trẻ cần dũng cảm lên tiếng và hành động dựa trên tình yêu thương. Chỉ khi mỗi người biết sống "vì người khác", sự vô cảm mới thực sự không còn đất sống.
cau1
Buổi sáng trong bài thơ "Buổi sáng nhà em" của Trần Đăng Khoa hiện lên như một bức tranh sống động, rộn rã nhịp sống làng quê. Tác giả đã khéo léo khi vẽ cảnh vật, con người và cả con vật như đang thức dậy cùng bình minh: "Bố em xách điếu đi cày, mẹ em tát nước, nắng đầy trong khau", "Cậu mèo đã dậy từ lâu", "Mụ gà cục tác như điên", hay "Đàn chuối đứng vỗ tay cười". Mỗi chi tiết vừa gần gũi, vừa ngộ nghĩnh đã khiến cho buổi sáng trở nên đầy sức sống và tràn trề niềm vui. Với lối nhân hóa sinh động biến thiên nhiên, con vật và đồ vật thành những người bạn đồng hành trong sinh hoạt hằng ngày đã tạo nên nhịp điệu hài hòa, vui tươi. Đọc thơ, ta cảm nhận được tình yêu thương và niềm tự hào của tác giả với tuổi thơ, với ngôi nhà và làng quê bình dị. Buổi sáng ấy không chỉ thức dậy với ánh nắng và tiếng chim, mà còn thức dậy trong lòng người đọc một cảm giác ấm áp, hạnh phúc và rộn rã như thể cả tâm hồn ta đang cùng hòa nhịp với nhịp sống tươi vui của ngôi nhà tuổi thơ
cau 2
Trong thời đại số hóa, mạng xã hội trở thành một phần không thể thiếu của cuộc sống, kết nối con người vượt qua mọi khoảng cách địa lý. Tuy nhiên, bên cạnh những tiện ích, thế giới ảo đang đối mặt với một vấn nạn nghiêm trọng: bạo lực ngôn từ. Đây không chỉ là những lời chê bai thông thường, mà là hành vi sử dụng ngôn ngữ độc hại, miệt thị, thóa mạ hoặc đe dọa nhắm vào cá nhân hay tổ chức, gây ra những vết sẹo tinh thần khó lành. Thực trạng bạo lực ngôn từ trên không gian mạng diễn ra hàng giờ, hàng phút. Chỉ cần một bình luận tiêu cực, một bài đăng "bóc phốt" chưa kiểm chứng, ngay lập tức, người dùng có thể trở thành "công lý" tự phong, tấn công nạn nhân bằng hàng nghìn lời bình luận ác ý. Sự ẩn danh trên mạng xã hội khiến nhiều người cho rằng họ có quyền nói bất cứ điều gì mà không phải chịu trách nhiệm. Từ những vụ bắt nạt học đường trên Facebook, những màn "dìm hàng" thần tượng cho đến việc "ném đá" hội đồng một cá nhân chỉ vì một quan điểm trái chiều... tất cả đều là biểu hiện của sự thiếu văn hóa ứng xử. [1, 2] Hậu quả của bạo lực ngôn từ không hề ảo chút nào. Nó tác động trực tiếp đến sức khỏe tâm thần của nạn nhân, khiến họ sợ hãi, lo âu, thu mình lại và trong nhiều trường hợp đau lòng, dẫn đến trầm cảm hoặc các quyết định cực đoan. Những "lời nói như dao đâm" này có thể ám ảnh con người cả đời, phá hủy sự tự tin và danh dự của họ. Thậm chí, bạo lực mạng còn kéo theo những hậu quả thực tế, ảnh hưởng đến cuộc sống và công việc của người bị tấn công. Nguyên nhân của tình trạng này phần lớn xuất phát từ ý thức kém, sự thiếu đồng cảm và cái "tôi" quá lớn của người dùng. Để xây dựng một môi trường mạng văn minh, mỗi người cần tự rèn luyện kỹ năng ứng xử, suy nghĩ kỹ trước khi bình luận. Chúng ta cần học cách tôn trọng sự khác biệt, phản biện văn minh thay vì công kích cá nhân. Đồng thời, các cơ quan chức năng cần có biện pháp nghiêm minh hơn để xử lý các hành vi bắt nạt trực tuyến. Tóm lại, bạo lực ngôn từ là một căn bệnh trên mạng xã hội cần được loại bỏ. Hãy nhớ rằng, đằng sau mỗi tài khoản là một con người thật với những cảm xúc thật. Hãy dùng lời nói để kết nối và yêu thương, thay vì dùng nó làm vũ khí gây tổn thương người khác.Cuộc sống là một bức tranh muôn màu muôn vẻ, trong đó mỗi con người lại là một mảnh ghép riêng biệt, độc đáo mà không ai có thể thay thế. Chính vì thế mỗi chúng ta phải biết tôn trọng sự khác biệt của mỗi cá nhân trong cộng đồng.
Tôn trọng sự khác biệt là văn hóa ứng xử tối thiểu cần phải có của một người sống trong xã hội này. Tôn trọng sự khác biệt cũng chính là sức mạnh của trí tuệ. Vì tâm đắc với điều này mà tôi khá nể nhạc sỹ Quốc Trung khi mới đây, bình về phát ngôn gây sốc của Thanh Lam, Quốc Trung điềm đạm: "Với một cá nhân có thực tài và bản lĩnh luôn bình thản và đón nhận những ý kiến đánh giá khác nhau…”, và "Thế hệ trẻ Việt Nam ngày nay cần được rèn luyện về bản lĩnh và văn hóa ứng xử với những lời khen chê”.
Một nghệ sĩ cũng như một người trọng văn hóa ứng xử, hơn bất kỳ ai phải hiểu rõ điều đó. Nhìn sự việc một cách tích cực, hành động và phát ngôn của nhạc sỹ này cho thấy sự liêm chính trong học thuật vẫn được tôn trọng. So sánh trường hợp Quốc Trung với những trường hợp "bình loạn, ném đá cho hả” cho thấy rõ hơn sự khác biệt mang tính văn hóa trong việc ứng xử với những bất đồng ý kiến…
Tôn trọng sự khác biệt bởi vậy, là biểu hiện của khoa học, văn hóa, lòng nhân ái và tính nhân đạo. Nhưng vì sự khác biệt chỉ là tính chất, không phải mục đích cho nên tôn trọng sự khác biệt đơn thuần chỉ là tôn trọng tính chất đa dạng, mà mục đích cuối cùng đều dành cho sự phát triển đi lên, hướng tới "chân lý, hoàn thiện và hoàn mỹ”.
Nhiều người trên khắp nước từng phê phán và muốn phải "trừng phạt” hai ca sỹ trẻ "đào ngũ” do không tham gia chương trình biểu diễn ở Lào mới đây. Họ lí giải rằng những người mang danh xưng nghệ sỹ lớn, giảng viên ĐH mà bất chấp nhiệm vụ để chạy sô thì đó là một vết nhơ của nền nghệ thuật, và họ sẽ không còn uy tín để giảng dạy được. Mặc dù vậy, hai nghệ sỹ lại nhận được sự đồng cảm của nhiều đồng nghiệp. Họ đã xin lỗi mọi người về những "sai sót” không thể tha thứ đó. Có thể nói quyết định xin lỗi đó lại là một dấu hiệu tích cực cho nghệ thuật. "Khác biệt tiêu cực” ở họ đã được chính họ điều chỉnh tích cực.
Vậy là, điều quan trọng để thành công trong cuộc sống không hẳn là tài năng hay kinh nghiệm, mà chính là thái độ. Thái độ đúng ở đây là thái độ cầu thị và thái độ khiêm tốn.
Người lớn có đức này sẽ truyền được được cho thế hệ con cháu, nhưng quan trọng hơn, họ biết tôn trọng sự khác biệt của chính con em mình, để có thể làm người bạn lớn của chúng. Đó là mối quan hệ vô giá.
Ngay từ nhỏ, nhiều trẻ đã bộc lộ những khác biệt về văn hóa so với cha mẹ. Các bậc phụ huynh sống và làm việc trong những cơ quan khác nhau, có những người bạn khác nhau và họ ít khi nghĩ rằng chính thái độ tôn trọng người khác ở họ lại có ảnh hưởng đến các con nhiều như vậy. Những hành động độ lượng và tôn trọng người khác của cha mẹ trong cuộc sống hàng ngày chính là một thông điệp hoàn hảo giúp con cái học được cách tôn trọng và đánh giá cao những khác biệt giữa mỗi người.
Tôi hiểu rằng khuyên mình sống và ứng xử thế nào cho có văn hóa vốn không dễ. Diễn đàn này cần có sự vào cuộc của các nhà văn hóa, nhà văn hay giáo sư nổi tiếng. Nhưng nền giáo dục của chúng ta cũng cần bổ sung môn "văn hóa ứng xử” cho trẻ em để phù hợp với thời đại mới.
Một gia đình, một cá nhân có thể may mắn giàu có lên trong một năm hay dăm ba năm gì đó. Nhưng để biết cư xử có văn hóa, cần gấp nhiều nhiều lần thời gian như thế, với sự tu luyện, học hỏi, quan sát không ngừng. Tôn trọng sự khác biệt của mình, chắc chắn sẽ hạn chế làm người khác tổn thương chỉ vì những định kiến và nông nổi.
Câu 1 : Văn bản trên thuộc kiểu văn bản thông tin (cụ thể là bài báo thuyết minh về một làng nghề truyền thống).
Câu 2 : Đặc điểm hình thức của phần sapo (đoạn đầu văn bản): Được in đậm, nằm ngay dưới nhan đề văn bản, có tác dụng dẫn dắt và tóm tắt nội dung chính của bài viết.
Câu 3 : Theo văn bản, để tạo dáng sản phẩm gốm, nghệ nhân phải thực hiện qua các quy trình:
- Nặn hình.
- Trang trí.
- Miết láng.
- Tu sửa gốm.
Câu 4 :
- Phương tiện phi ngôn ngữ: Hình ảnh (Chú thích: Nghệ nhân làng gốm Bàu Trúc giới thiệu quy trình làm gốm thủ công. Ảnh: Thanh Bình).
- Tác dụng: Giúp người đọc dễ dàng hình dung trực quan về quy trình làm gốm, làm cho văn bản thêm sinh động, chân thực và tăng sức thuyết phục cho những thông tin được trình bày.
Câu 5
- Trạng ngữ: "Với những giá trị đặc sắc".
- Tác dụng: Bổ sung thông tin về phương tiện, cách thức hoặc nguyên nhân dẫn đến nhận định ở vế sau; nhấn mạnh tầm quan trọng và giá trị nội tại của nghệ thuật làm gốm Bàu Trúc, giúp câu văn liên kết chặt chẽ và biểu cảm hơn.
Câu 6 : Gợi ý viết đoạn văn Để bảo tồn các làng nghề truyền thống như gốm Bàu Trúc, chúng ta cần thực hiện đồng bộ nhiều giải pháp. Trước hết, nhà nước và các địa phương cần có chính sách hỗ trợ vốn, đào tạo đội ngũ kế cận để những nghệ nhân lành nghề có thể truyền lửa cho thế hệ trẻ. Thứ hai, việc kết hợp làng nghề với phát triển du lịch trải nghiệm là hướng đi tất yếu để vừa quảng bá văn hóa, vừa tạo ra nguồn thu kinh tế bền vững cho người dân. Bên cạnh đó, cần đẩy mạnh việc cải tiến mẫu mã sản phẩm sao cho vừa giữ được nét truyền thống, vừa phù hợp với thị hiếu tiêu dùng hiện đại. Cuối cùng, mỗi cá nhân cần nâng cao ý thức trân trọng và ưu tiên sử dụng các sản phẩm thủ công mỹ nghệ trong nước. Chỉ khi có sự chung tay của cả cộng đồng, những giá trị di sản quý báu này mới không bị mai một theo thời gian.
Hồi lớp 1, em đã có một trải nghiệm buồn trong tiết học mà đến giờ vẫn nhớ. Một buổi sáng, trong lúc cô giáo đang giảng bài, em lén lấy bánh kẹo ra ăn vì nghĩ cô không biết. Ban đầu, em thấy thích thú và vui vì bánh ngọt quá, nhưng chỉ ít phút sau, cô giáo bước lại gần chỗ ngồi của em.
Cô nhìn thẳng vào em và nghiêm giọng hỏi: “Sao em lại ăn trong giờ học?” Cả lớp đều nhìn em, và em cảm thấy xấu hổ vô cùng. Mặt em đỏ ửng, tim đập nhanh, em chỉ muốn chui xuống dưới bàn. Lúc đó em mới nhận ra hành động của mình là sai. Em không chỉ làm cô giáo buồn mà còn làm mất trật tự của cả lớp.
Sau đó, cô nhắc nhở em rằng trong tiết học phải nghiêm túc, không ăn uống và tôn trọng bạn bè. Em hiểu ra rằng những việc nhỏ nếu không cẩn thận cũng có thể gây hậu quả. Em hứa sẽ không tái phạm, chú ý nghe giảng và làm đúng quy định trong lớp.
Trải nghiệm buồn đó đã dạy em một bài học quan trọng: biết tự kiểm soát hành vi, chịu trách nhiệm với lỗi sai và tôn trọng người khác. Nhờ vậy, em trưởng thành hơn và biết cư xử đúng mực trong các tiết học sau.