Giới thiệu về bản thân

womp womp
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

 Trong kho tàng ca dao Việt Nam có câu:

“Con người có tổ có tông
Như cây có cội như sông có nguồn”

    Cũng đồng quan điểm đó thì câu tục ngữ “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây” tuy ngắn gọn nhưng vẫn gửi gắm được bài học vô cùng sâu sắc về lòng biết ơn.

     Theo nghĩa đen, “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây” có nghĩa là chúng ta được thưởng thức hoa thơm, quả ngọt cần phải nhớ tới công lao của người gieo trồng. Còn theo nghĩa bóng, câu tục ngữ nhắc nhở con người sống cần có lòng biết ơn. Khi được hưởng một thành quả nào đó, mỗi người cần phải trân trọng công lao của người đã tạo ra nó, nhận được sự giúp đỡ của người khác cần phải trân trọng và biết ơn.

      Lời răn dạy đến từ câu tục ngữ là hoàn toàn đúng đắn. Trong quá khứ, ông cha ta thể hiện lòng biết ơn qua việc thờ cúng tổ tiên. Hay tổ chức các lễ hội tưởng nhớ công ơn của những bậc anh hùng như hội Gióng, hội gò Đống Đa, hội Cổ Loa… Truyền thống “tôn sư trọng đạo” cũng là một biểu hiện cụ thể của lòng biết ơn. Ở hiện tại, lòng biết ơn thể hiện qua các hành động nhỏ bé nhưng rất ý nghĩa. Một lời cảm ơn khi nhận được sự giúp đỡ của mọi người xung quanh. Các cuộc viếng thăm những bà mẹ Việt Nam anh hùng. Nhiều ngày lễ lớn để tri ân nghề giáo viên, bác sĩ hay nhà báo… (Ngày Nhà giáo Việt Nam, Ngày Thầy thuốc Việt Nam hay Ngày báo chí Cách mạng Việt Nam…). Đối với mỗi học sinh, việc thể hiện lòng biết ơn lại đến từ những hành động vô cùng đơn giản: lễ phép với ông bà, giúp đỡ bố mẹ công việc nhà, kính trọng thầy cô giáo, chăm chỉ học tập, tích cực rèn luyện…

       Mỗi người hãy hiểu rằng lòng biết ơn giúp con người luôn trân trọng mọi giá trị trong cuộc sống. Cùng với đó, chúng ta sẽ nhận được tình yêu thương, trân trọng từ những người xung quanh. Tuy nhiên, vẫn còn nhiều người có lối sống vô ơn, bội bạc. Một bộ phận thế hệ trẻ chỉ sống hưởng thụ, chạy theo vật chất mà không chịu nỗ lực học tập, rèn luyện. Họ chìm đắm trong những thú vui vô bổ, không quan tâm đến người thân. Từ đó, cuộc đời của họ mãi chìm trong thất bại khiến cho người thân cảm thấy đau lòng, buồn bã. Có người vì lợi ích cá nhân, mà làm ra những hành vi sai trái gây ảnh hưởng đến sự phát triển của đất nước. Đây đều là những hành vi đáng lên án, cần phải tránh xa.

      Qua chứng minh, câu tục ngữ “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây” quả là một lời răn dạy có giá trị. Chúng ta cần ghi nhớ để luôn sống biết ơn, trở thành một người có ích cho xã hội.

 Trong kho tàng ca dao Việt Nam có câu:

“Con người có tổ có tông
Như cây có cội như sông có nguồn”

    Cũng đồng quan điểm đó thì câu tục ngữ “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây” tuy ngắn gọn nhưng vẫn gửi gắm được bài học vô cùng sâu sắc về lòng biết ơn.

     Theo nghĩa đen, “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây” có nghĩa là chúng ta được thưởng thức hoa thơm, quả ngọt cần phải nhớ tới công lao của người gieo trồng. Còn theo nghĩa bóng, câu tục ngữ nhắc nhở con người sống cần có lòng biết ơn. Khi được hưởng một thành quả nào đó, mỗi người cần phải trân trọng công lao của người đã tạo ra nó, nhận được sự giúp đỡ của người khác cần phải trân trọng và biết ơn.

      Lời răn dạy đến từ câu tục ngữ là hoàn toàn đúng đắn. Trong quá khứ, ông cha ta thể hiện lòng biết ơn qua việc thờ cúng tổ tiên. Hay tổ chức các lễ hội tưởng nhớ công ơn của những bậc anh hùng như hội Gióng, hội gò Đống Đa, hội Cổ Loa… Truyền thống “tôn sư trọng đạo” cũng là một biểu hiện cụ thể của lòng biết ơn. Ở hiện tại, lòng biết ơn thể hiện qua các hành động nhỏ bé nhưng rất ý nghĩa. Một lời cảm ơn khi nhận được sự giúp đỡ của mọi người xung quanh. Các cuộc viếng thăm những bà mẹ Việt Nam anh hùng. Nhiều ngày lễ lớn để tri ân nghề giáo viên, bác sĩ hay nhà báo… (Ngày Nhà giáo Việt Nam, Ngày Thầy thuốc Việt Nam hay Ngày báo chí Cách mạng Việt Nam…). Đối với mỗi học sinh, việc thể hiện lòng biết ơn lại đến từ những hành động vô cùng đơn giản: lễ phép với ông bà, giúp đỡ bố mẹ công việc nhà, kính trọng thầy cô giáo, chăm chỉ học tập, tích cực rèn luyện…

       Mỗi người hãy hiểu rằng lòng biết ơn giúp con người luôn trân trọng mọi giá trị trong cuộc sống. Cùng với đó, chúng ta sẽ nhận được tình yêu thương, trân trọng từ những người xung quanh. Tuy nhiên, vẫn còn nhiều người có lối sống vô ơn, bội bạc. Một bộ phận thế hệ trẻ chỉ sống hưởng thụ, chạy theo vật chất mà không chịu nỗ lực học tập, rèn luyện. Họ chìm đắm trong những thú vui vô bổ, không quan tâm đến người thân. Từ đó, cuộc đời của họ mãi chìm trong thất bại khiến cho người thân cảm thấy đau lòng, buồn bã. Có người vì lợi ích cá nhân, mà làm ra những hành vi sai trái gây ảnh hưởng đến sự phát triển của đất nước. Đây đều là những hành vi đáng lên án, cần phải tránh xa.

      Qua chứng minh, câu tục ngữ “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây” quả là một lời răn dạy có giá trị. Chúng ta cần ghi nhớ để luôn sống biết ơn, trở thành một người có ích cho xã hội.

 Trong kho tàng ca dao Việt Nam có câu:

“Con người có tổ có tông
Như cây có cội như sông có nguồn”

    Cũng đồng quan điểm đó thì câu tục ngữ “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây” tuy ngắn gọn nhưng vẫn gửi gắm được bài học vô cùng sâu sắc về lòng biết ơn.

     Theo nghĩa đen, “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây” có nghĩa là chúng ta được thưởng thức hoa thơm, quả ngọt cần phải nhớ tới công lao của người gieo trồng. Còn theo nghĩa bóng, câu tục ngữ nhắc nhở con người sống cần có lòng biết ơn. Khi được hưởng một thành quả nào đó, mỗi người cần phải trân trọng công lao của người đã tạo ra nó, nhận được sự giúp đỡ của người khác cần phải trân trọng và biết ơn.

      Lời răn dạy đến từ câu tục ngữ là hoàn toàn đúng đắn. Trong quá khứ, ông cha ta thể hiện lòng biết ơn qua việc thờ cúng tổ tiên. Hay tổ chức các lễ hội tưởng nhớ công ơn của những bậc anh hùng như hội Gióng, hội gò Đống Đa, hội Cổ Loa… Truyền thống “tôn sư trọng đạo” cũng là một biểu hiện cụ thể của lòng biết ơn. Ở hiện tại, lòng biết ơn thể hiện qua các hành động nhỏ bé nhưng rất ý nghĩa. Một lời cảm ơn khi nhận được sự giúp đỡ của mọi người xung quanh. Các cuộc viếng thăm những bà mẹ Việt Nam anh hùng. Nhiều ngày lễ lớn để tri ân nghề giáo viên, bác sĩ hay nhà báo… (Ngày Nhà giáo Việt Nam, Ngày Thầy thuốc Việt Nam hay Ngày báo chí Cách mạng Việt Nam…). Đối với mỗi học sinh, việc thể hiện lòng biết ơn lại đến từ những hành động vô cùng đơn giản: lễ phép với ông bà, giúp đỡ bố mẹ công việc nhà, kính trọng thầy cô giáo, chăm chỉ học tập, tích cực rèn luyện…

       Mỗi người hãy hiểu rằng lòng biết ơn giúp con người luôn trân trọng mọi giá trị trong cuộc sống. Cùng với đó, chúng ta sẽ nhận được tình yêu thương, trân trọng từ những người xung quanh. Tuy nhiên, vẫn còn nhiều người có lối sống vô ơn, bội bạc. Một bộ phận thế hệ trẻ chỉ sống hưởng thụ, chạy theo vật chất mà không chịu nỗ lực học tập, rèn luyện. Họ chìm đắm trong những thú vui vô bổ, không quan tâm đến người thân. Từ đó, cuộc đời của họ mãi chìm trong thất bại khiến cho người thân cảm thấy đau lòng, buồn bã. Có người vì lợi ích cá nhân, mà làm ra những hành vi sai trái gây ảnh hưởng đến sự phát triển của đất nước. Đây đều là những hành vi đáng lên án, cần phải tránh xa.

      Qua chứng minh, câu tục ngữ “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây” quả là một lời răn dạy có giá trị. Chúng ta cần ghi nhớ để luôn sống biết ơn, trở thành một người có ích cho xã hội.

 Thứ tự ưu tiên khi sử dụng các biện pháp phòng trừ sâu, bệnh hại cây trồng thường được sắp xếp theo nguyên tắc Quản lý dịch hại tổng hợp (IPM), ưu tiên các biện pháp an toàn, bền vững trước khi sử dụng các biện pháp hóa học. Thứ tự ưu tiên cụ thể như sau:
  1. Biện pháp canh tác: Là biện pháp cơ bản và quan trọng nhất, bao gồm việc chọn giống khỏe, vệ sinh đồng ruộng, luân canh, và bố trí thời vụ hợp lý để tạo môi trường bất lợi cho sâu bệnh phát triển ngay từ đầu.
  2. Biện pháp cơ học, vật lý: Sử dụng các công cụ thủ công hoặc tác động vật lý như bẫy đèn, bẫy dính, lưới chắn, hoặc bắt sâu bằng tay để tiêu diệt sâu bệnh mà không gây ô nhiễm môi trường.
  3. Biện pháp sinh học: Sử dụng các thiên địch (sinh vật có ích như bọ rùa, ong ký sinh) hoặc các chế phẩm sinh học (nấm, vi khuẩn) để tiêu diệt sâu bệnh, giúp bảo vệ môi trường và cân bằng hệ sinh thái. 
  4. Biện pháp hóa học: Là biện pháp cuối cùng, chỉ được sử dụng khi mật độ sâu bệnh vượt quá ngưỡng kinh tế, gây hại nghiêm trọng và các biện pháp trên không hiệu quả. Cần tuân thủ nguyên tắc "4 đúng" để giảm thiểu tác hại đến sức khỏe và môi trường.
 Thứ tự ưu tiên khi sử dụng các biện pháp phòng trừ sâu, bệnh hại cây trồng thường được sắp xếp theo nguyên tắc Quản lý dịch hại tổng hợp (IPM), ưu tiên các biện pháp an toàn, bền vững trước khi sử dụng các biện pháp hóa học. Thứ tự ưu tiên cụ thể như sau:
  1. Biện pháp canh tác: Là biện pháp cơ bản và quan trọng nhất, bao gồm việc chọn giống khỏe, vệ sinh đồng ruộng, luân canh, và bố trí thời vụ hợp lý để tạo môi trường bất lợi cho sâu bệnh phát triển ngay từ đầu.
  2. Biện pháp cơ học, vật lý: Sử dụng các công cụ thủ công hoặc tác động vật lý như bẫy đèn, bẫy dính, lưới chắn, hoặc bắt sâu bằng tay để tiêu diệt sâu bệnh mà không gây ô nhiễm môi trường.
  3. Biện pháp sinh học: Sử dụng các thiên địch (sinh vật có ích như bọ rùa, ong ký sinh) hoặc các chế phẩm sinh học (nấm, vi khuẩn) để tiêu diệt sâu bệnh, giúp bảo vệ môi trường và cân bằng hệ sinh thái. 
  4. Biện pháp hóa học: Là biện pháp cuối cùng, chỉ được sử dụng khi mật độ sâu bệnh vượt quá ngưỡng kinh tế, gây hại nghiêm trọng và các biện pháp trên không hiệu quả. Cần tuân thủ nguyên tắc "4 đúng" để giảm thiểu tác hại đến sức khỏe và môi trường.

Sau khi đọc bài thơ trên của Vũ Quần Phương, em cảm thấy lòng mình lắng lại trong một nỗi xúc động dịu dàng mà sâu xa. Bài thơ khắc họa một khung cảnh làng quê quen thuộc khi chiều muộn buông xuống, nhưng ẩn sau bức tranh thiên nhiên ấy là hình ảnh một em bé nhỏ ngồi chờ mẹ trong nỗi mong ngóng da diết. Chỉ với những chi tiết rất giản dị như ruộng lúa, vầng trăng non, đom đóm, bếp lửa, nhà tranh…, nhà thơ đã làm hiện lên cả một không gian vừa yên tĩnh vừa thấm đẫm tình cảm gia đình. Hình ảnh “em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa” khiến em cảm nhận rõ sự cô đơn và trống trải. Trời đã tối, “nửa vầng trăng non” treo lơ lửng trên đầu hè, ánh sáng yếu ớt càng làm tăng thêm vẻ mênh mang của đêm quê. Em bé nhìn trăng nhưng “chưa nhìn thấy mẹ” – câu thơ giản dị mà gợi nỗi chờ đợi đến thắt lòng. Mẹ “lẫn trên cánh đồng”, đồng lúa “lẫn vào đêm”, tất cả hòa vào nhau trong một màu tối mịt mùng. Cách dùng từ “lẫn” được lặp lại hai lần khiến em cảm nhận rõ sự nhọc nhằn, vất vả của mẹ giữa đồng sâu, đồng thời cho thấy mẹ nhỏ bé trước không gian rộng lớn. Trong khoảnh khắc ấy, em bé dường như càng thêm mong mẹ trở về. Khung cảnh căn nhà tranh “trống trải”, “ngọn lửa bếp chưa nhen” càng làm nổi bật sự thiếu vắng hơi ấm của mẹ. Ngôi nhà không có lửa cũng như thiếu đi linh hồn. Những con đom đóm bay ngoài ao rồi bay vào nhà tạo nên một ánh sáng lập lòe, chập chờn. Hình ảnh ấy vừa đẹp vừa gợi buồn. Em bé nhìn theo những đốm sáng nhỏ bé ấy, có lẽ trong lòng vẫn hướng ra cánh đồng xa, nơi mẹ đang làm việc. Em đặc biệt xúc động trước câu thơ “chờ tiếng bàn chân mẹ”. Không phải chờ lời nói hay cái ôm, em bé chỉ mong nghe tiếng bước chân quen thuộc “ì oạp” lội bùn. Âm thanh ấy gợi lên sự vất vả, lam lũ nhưng cũng thật gần gũi, thân thương. Khi “trời về khuya lung linh trắng vườn hoa mận trắng”, thiên nhiên trở nên sáng hơn, dịu dàng hơn, và mẹ đã trở về. Mẹ “bế vào nhà nỗi đợi vẫn nằm mơ” – câu thơ kết thúc đầy ám ảnh. Em hiểu rằng nỗi chờ đợi của em bé đã hóa thành giấc mơ êm đềm trong vòng tay mẹ. Hình ảnh ấy khiến em cảm thấy ấm áp vô cùng. Bao nhiêu cô đơn, trống trải tan biến khi mẹ xuất hiện. Tình mẫu tử trong bài thơ không được nói trực tiếp, nhưng thấm đẫm qua từng chi tiết, từng nhịp thơ. Đọc xong bài thơ, em càng thấu hiểu sự hi sinh thầm lặng của những người mẹ nơi thôn quê. Mẹ làm việc đến khuya ngoài đồng chỉ để mang lại cuộc sống đủ đầy hơn cho con. Còn đứa con, dù còn nhỏ, đã biết mong ngóng và yêu thương mẹ bằng tất cả trái tim mình. Bài thơ khiến em nhớ đến mẹ của em, nhớ những lần mẹ đi làm về muộn và em cũng từng ngóng ra cửa chờ đợi. Qua những vần thơ mộc mạc mà sâu sắc, em cảm nhận được vẻ đẹp bình dị của làng quê và tình mẹ bao la. Bài thơ khép lại nhưng dư âm ấm áp về tình mẫu tử vẫn còn đọng mãi trong lòng em.

Sau khi đọc bài thơ trên của Vũ Quần Phương, em cảm thấy lòng mình lắng lại trong một nỗi xúc động dịu dàng mà sâu xa. Bài thơ khắc họa một khung cảnh làng quê quen thuộc khi chiều muộn buông xuống, nhưng ẩn sau bức tranh thiên nhiên ấy là hình ảnh một em bé nhỏ ngồi chờ mẹ trong nỗi mong ngóng da diết. Chỉ với những chi tiết rất giản dị như ruộng lúa, vầng trăng non, đom đóm, bếp lửa, nhà tranh…, nhà thơ đã làm hiện lên cả một không gian vừa yên tĩnh vừa thấm đẫm tình cảm gia đình. Hình ảnh “em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa” khiến em cảm nhận rõ sự cô đơn và trống trải. Trời đã tối, “nửa vầng trăng non” treo lơ lửng trên đầu hè, ánh sáng yếu ớt càng làm tăng thêm vẻ mênh mang của đêm quê. Em bé nhìn trăng nhưng “chưa nhìn thấy mẹ” – câu thơ giản dị mà gợi nỗi chờ đợi đến thắt lòng. Mẹ “lẫn trên cánh đồng”, đồng lúa “lẫn vào đêm”, tất cả hòa vào nhau trong một màu tối mịt mùng. Cách dùng từ “lẫn” được lặp lại hai lần khiến em cảm nhận rõ sự nhọc nhằn, vất vả của mẹ giữa đồng sâu, đồng thời cho thấy mẹ nhỏ bé trước không gian rộng lớn. Trong khoảnh khắc ấy, em bé dường như càng thêm mong mẹ trở về. Khung cảnh căn nhà tranh “trống trải”, “ngọn lửa bếp chưa nhen” càng làm nổi bật sự thiếu vắng hơi ấm của mẹ. Ngôi nhà không có lửa cũng như thiếu đi linh hồn. Những con đom đóm bay ngoài ao rồi bay vào nhà tạo nên một ánh sáng lập lòe, chập chờn. Hình ảnh ấy vừa đẹp vừa gợi buồn. Em bé nhìn theo những đốm sáng nhỏ bé ấy, có lẽ trong lòng vẫn hướng ra cánh đồng xa, nơi mẹ đang làm việc. Em đặc biệt xúc động trước câu thơ “chờ tiếng bàn chân mẹ”. Không phải chờ lời nói hay cái ôm, em bé chỉ mong nghe tiếng bước chân quen thuộc “ì oạp” lội bùn. Âm thanh ấy gợi lên sự vất vả, lam lũ nhưng cũng thật gần gũi, thân thương. Khi “trời về khuya lung linh trắng vườn hoa mận trắng”, thiên nhiên trở nên sáng hơn, dịu dàng hơn, và mẹ đã trở về. Mẹ “bế vào nhà nỗi đợi vẫn nằm mơ” – câu thơ kết thúc đầy ám ảnh. Em hiểu rằng nỗi chờ đợi của em bé đã hóa thành giấc mơ êm đềm trong vòng tay mẹ. Hình ảnh ấy khiến em cảm thấy ấm áp vô cùng. Bao nhiêu cô đơn, trống trải tan biến khi mẹ xuất hiện. Tình mẫu tử trong bài thơ không được nói trực tiếp, nhưng thấm đẫm qua từng chi tiết, từng nhịp thơ. Đọc xong bài thơ, em càng thấu hiểu sự hi sinh thầm lặng của những người mẹ nơi thôn quê. Mẹ làm việc đến khuya ngoài đồng chỉ để mang lại cuộc sống đủ đầy hơn cho con. Còn đứa con, dù còn nhỏ, đã biết mong ngóng và yêu thương mẹ bằng tất cả trái tim mình. Bài thơ khiến em nhớ đến mẹ của em, nhớ những lần mẹ đi làm về muộn và em cũng từng ngóng ra cửa chờ đợi. Qua những vần thơ mộc mạc mà sâu sắc, em cảm nhận được vẻ đẹp bình dị của làng quê và tình mẹ bao la. Bài thơ khép lại nhưng dư âm ấm áp về tình mẫu tử vẫn còn đọng mãi trong lòng em.

Sau khi đọc bài thơ trên của Vũ Quần Phương, em cảm thấy lòng mình lắng lại trong một nỗi xúc động dịu dàng mà sâu xa. Bài thơ khắc họa một khung cảnh làng quê quen thuộc khi chiều muộn buông xuống, nhưng ẩn sau bức tranh thiên nhiên ấy là hình ảnh một em bé nhỏ ngồi chờ mẹ trong nỗi mong ngóng da diết. Chỉ với những chi tiết rất giản dị như ruộng lúa, vầng trăng non, đom đóm, bếp lửa, nhà tranh…, nhà thơ đã làm hiện lên cả một không gian vừa yên tĩnh vừa thấm đẫm tình cảm gia đình. Hình ảnh “em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa” khiến em cảm nhận rõ sự cô đơn và trống trải. Trời đã tối, “nửa vầng trăng non” treo lơ lửng trên đầu hè, ánh sáng yếu ớt càng làm tăng thêm vẻ mênh mang của đêm quê. Em bé nhìn trăng nhưng “chưa nhìn thấy mẹ” – câu thơ giản dị mà gợi nỗi chờ đợi đến thắt lòng. Mẹ “lẫn trên cánh đồng”, đồng lúa “lẫn vào đêm”, tất cả hòa vào nhau trong một màu tối mịt mùng. Cách dùng từ “lẫn” được lặp lại hai lần khiến em cảm nhận rõ sự nhọc nhằn, vất vả của mẹ giữa đồng sâu, đồng thời cho thấy mẹ nhỏ bé trước không gian rộng lớn. Trong khoảnh khắc ấy, em bé dường như càng thêm mong mẹ trở về. Khung cảnh căn nhà tranh “trống trải”, “ngọn lửa bếp chưa nhen” càng làm nổi bật sự thiếu vắng hơi ấm của mẹ. Ngôi nhà không có lửa cũng như thiếu đi linh hồn. Những con đom đóm bay ngoài ao rồi bay vào nhà tạo nên một ánh sáng lập lòe, chập chờn. Hình ảnh ấy vừa đẹp vừa gợi buồn. Em bé nhìn theo những đốm sáng nhỏ bé ấy, có lẽ trong lòng vẫn hướng ra cánh đồng xa, nơi mẹ đang làm việc. Em đặc biệt xúc động trước câu thơ “chờ tiếng bàn chân mẹ”. Không phải chờ lời nói hay cái ôm, em bé chỉ mong nghe tiếng bước chân quen thuộc “ì oạp” lội bùn. Âm thanh ấy gợi lên sự vất vả, lam lũ nhưng cũng thật gần gũi, thân thương. Khi “trời về khuya lung linh trắng vườn hoa mận trắng”, thiên nhiên trở nên sáng hơn, dịu dàng hơn, và mẹ đã trở về. Mẹ “bế vào nhà nỗi đợi vẫn nằm mơ” – câu thơ kết thúc đầy ám ảnh. Em hiểu rằng nỗi chờ đợi của em bé đã hóa thành giấc mơ êm đềm trong vòng tay mẹ. Hình ảnh ấy khiến em cảm thấy ấm áp vô cùng. Bao nhiêu cô đơn, trống trải tan biến khi mẹ xuất hiện. Tình mẫu tử trong bài thơ không được nói trực tiếp, nhưng thấm đẫm qua từng chi tiết, từng nhịp thơ. Đọc xong bài thơ, em càng thấu hiểu sự hi sinh thầm lặng của những người mẹ nơi thôn quê. Mẹ làm việc đến khuya ngoài đồng chỉ để mang lại cuộc sống đủ đầy hơn cho con. Còn đứa con, dù còn nhỏ, đã biết mong ngóng và yêu thương mẹ bằng tất cả trái tim mình. Bài thơ khiến em nhớ đến mẹ của em, nhớ những lần mẹ đi làm về muộn và em cũng từng ngóng ra cửa chờ đợi. Qua những vần thơ mộc mạc mà sâu sắc, em cảm nhận được vẻ đẹp bình dị của làng quê và tình mẹ bao la. Bài thơ khép lại nhưng dư âm ấm áp về tình mẫu tử vẫn còn đọng mãi trong lòng em.

Vietnam has a lot of popular and delicious food, and one of the most famous dishes is pho. Pho is a traditional noodle soup. It is made with rice noodles, beef or chicken, and a clear, tasty broth. People often eat pho for breakfast, but it is also popular at lunch or dinner.

Another well-known food is banh mi. It is a Vietnamese sandwich with a crispy baguette. Inside, there can be meat, eggs, vegetables, and special sauce. Banh mi is cheap, convenient, and very popular with students.

Besides that, many people love spring rolls like nem ran or goi cuon. They are fresh, healthy, and full of flavor.

Vietnamese food is popular because it is delicious, healthy, and has a perfect balance of taste.

1. My name is Phan Nhat Anh.

2. My favorite hobby is playing game, i play it every day.

3. My favorite song is “Believer” by Imagine Dragons. I like it because the music is strong and exciting. The lyrics talk about facing difficulties and becoming stronger. When I feel tired or stressed, this song gives me energy and motivation.

4. To reduce trash in my neighborhood, I don’t litter and I always put rubbish in the bin. I try to use reusable bottles and bags instead of plastic ones. Sometimes, I remind my friends to keep the environment clean. I think it is very important because reducing trash helps protect nature and keeps our neighborhood clean and healthy.

5. My favorite subject is IT