Giới thiệu về bản thân

Vui vẻ
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

7 Tổng tiền em nhận được từ Olm khi bắt đầu tham gia đến nay là dưới 1 triệu đồng

Em đăng kí tham gia sự kiện vinh danh cộng tác viên, thành viên tích cực năm 2025

Mìnnh sinh ra và lớn lên ở nông thôn, nơi những con đường đất đỏ quanh co ôm lấy làng quê bình yên. Quê bà nội, bà ngoại cũng chẳng xa xôi gì, chỉ cách nhau vài ba xã, vậy mà mỗi lần về quê vẫn thấy lòng mình rưng rưng như trở về một miền thương nhớ rất sâu

Trong những lần về quê, kỉ niệm khiến mình nhớ mãi là một lần về quê ăn Tết. Đó là những ngày cuối năm, khi gió lạnh se se thổi qua cánh đồng đã gặt xong, để lại mùi rơm rạ ngai ngái quen thuộc. Xe vừa rẽ vào đầu làng, mình đã nghe tiếng chó sủa vang, tiếng gọi nhau í ới của mấy đứa trẻ chạy chơi ngoài ngõ. Lòng mình bỗng dưng nhẹ hẳn, như thể mọi mệt mỏi của một năm dài đều bỏ lại sau lưng.

Nhà bà nội đơn sơ, mái ngói cũ rêu phong, trước sân là cây cau cao vút, bên hiên là mấy chậu hoa cúc vàng bà chăm từ mấy tháng trước. Bà đứng ở cửa, dáng người nhỏ bé, mái tóc bạc phơ, ánh mắt hiền từ nhìn mình mà cười. Chỉ cần được bà nắm tay, mình đã thấy Tết về thật rồi. Bà hỏi han đủ điều, giọng nói chậm rãi, ấm áp như ngọn lửa hồng trong căn bếp quê.

Chiều hôm ấy, cả nhà quây quần bên bếp lửa. Mẹ và các cô gói bánh chưng, đôi tay thoăn thoắt, lá dong xanh mướt, gạo nếp trắng tinh, đậu xanh vàng ươm. Bà nội ngồi bên, vừa nhắc cách gói cho vuông vắn, vừa kể chuyện Tết xưa, khi cái ăn còn thiếu thốn nhưng tình người thì đủ đầy. Ngoài sân, mấy đứa trẻ chạy nhảy, cười vang cả một góc làng, tiếng cười hòa vào mùi khói bếp, mùi bánh chưng sống, tạo nên một hương vị rất riêng của quê hương.

Đêm giao thừa, cả gia đình ngồi bên nhau, chờ nồi bánh chín. Ánh lửa bập bùng soi rõ từng gương mặt thân quen. Không ai nói những lời to tát, chỉ là vài câu chuyện nhỏ, vài tiếng cười khe khẽ, vậy mà lòng mình thấy ấm áp lạ thường. Trong khoảnh khắc ấy, mình chợt nhận ra: hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là được ngồi bên những người mình thương, giữa một không gian quen thuộc, bình yên.

Sáng mồng Một, mình theo bà ra thắp hương trước bàn thờ tổ tiên. Làng quê vẫn còn chìm trong làn sương sớm, tiếng gà gáy vang lên từ xa. Mình thấy lòng mình lắng lại, thấy mình như được nối dài thêm sợi dây gắn bó với quê hương, với cội nguồn.

Giờ đây, mỗi lần nhớ về quê, mình vẫn nhớ nhất cái Tết năm ấy – nơi có bà, có bếp lửa hồng, có tiếng cười sum họp. Dù đi đâu, làm gì, thì quê hương vẫn là nơi để mình trở về, là chốn bình yên nhất trong trái tim mình.