Giới thiệu về bản thân

I love Viet Nam,family and learn. I hate arrogant people and those who betray Vietnam.
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

a)205 336 + 1 536 : 24

= 205 336+64

=205 400.

b) 750 000+ 2 325 × 4 − 50 300

=750 000+9300-50 300

=759300-5030

=709000


a) 


+

38 569 034

70 728 129

 

109 297 163

b) 


3 245 762

1 053 881

 

4 299 643

c)


×

13 719

25

 

68595

 

27438  

 

342975

d)

3

3

9

6

3

6

 

1

5

6

9


 

 

1

2

 

 


3 phút 20 giây=200

2 tạ 54 kg = 254 kg > 245 kg

105 yến < 1 tấn 50 yến = 150 yến

1 thế kỉ = 100 năm < 1 000 năm.

Bài làm

Từ khi cất tiếng khóc chào đời ,em lại nhận được sự yêu thương , tình cảm vô giá mà bố mẹ dành cho em . Không những thế , khi đến tuổi đi học, em lại nhận được một tình cảm đáng quý về thầy cô . thầy cô như người cha , người mẹ thứ hai của em .

bây giờ em đã là học sinh lớp 4 - lớp gần cuối cấp , cũng là lớp gần lớn nhất trường . trong suốt hơn ba năm học , em đã gặp gỡ biết bao thầy cô giáo nhưng không hiểu sao trong tâm trí em cũng hiện hình ảnh cô chủ nhiệm lớp 4 . Cô tên là Bùi Thị Liên . Cô có dáng người cao , thân hình thon thả cùng mái tóc dài,óng mượt . Đôi mắt cô trìu mến nhìn chúng em với nụ cười tỏa nắng . làn da của cô trắng , mịn màng rất đẹp .

Ở lớp , cô là người dạy chúng em phân môn tiếng việt , toán , ... Mỗi khi cô giảng bài , em đều rất thích thú vì được nghe giọng nói truyền cảm , trầm ấm của cô . những buổi sáng đầu tuần , cô đến trường với bộ áo dài thiết tha . Đứng trên bảng , cô nhận xét kĩ lưỡng lớp trong tuần rồi ân cần dặn dò , chỉ bảo chúng em từng li từng tí với ánh mắt , cử chỉ đầy tình cảm thân thương . Cô như là hình ảnh tiêu biểu cho vẻ đẹp cao quý của người phụ nữ đất Việt .

Em rất yêu cô . Em và các bạn cố gắng làm cho cô vui lòng , mong muốn để lại cho cô ấn tượng sâu sắc trước khi lên lớp bốn .

Đối với em , niềm hạnh phúc lớn là được cặp sách đến trường , trong vòng tay ấm áp của các thầy cô và nhất là được nghe lời khuyên bảo , giảng dạy ngọt ngào của cô . Em sẽ luôn trân trọng tình cảm đáng quý đó và sẽ không làm điều gì để cô phải phiền lòng .

Không chỉ riêng cô , tất cả các thầy cô trong mái trường mến yêu đều là những người cha , người mẹ thứ hai của em . Thầy cô đã chắp cánh ước mơ cho chúng em bay xa , bay cao đến một tương lai tươi sáng . Thầy cô như những người lái đò , đưa từng thế hệ học sinh cập bến bờ tri thức vô tận . Chúng em sẽ luôn nỗ học tập và rèn luyện đạo đức , không để những nỗi thất vọng hiện lên khuôn mặt của các thầy cô.

a.Với sự nỗ lực không ngừng, anh ấy đã đạt được học bổng du học.

b.Ở trong nhà, cả gia đình em đang ngồi quây quần bên nhau.

a.Với sự nỗ lực không ngừng, anh ấy đã đạt được học bổng du học.

b.Ở trong nhà, cả gia đình em đang ngồi quây quần bên nhau.

Thiên nhiên quanh ta luôn ẩn chứa những điều kỳ diệu, và đôi khi, mỗi nhành cây ngọn cỏ đều mang trong mình một linh hồn, một số phận riêng. Có loài cây tượng trưng cho sự cứng cỏi, có loài cây lại gợi nhắc về nỗi đau và sự ân hận. Cây vú sữa chính là một loài cây như thế. Xuất phát từ sự hối lỗi muộn màng của một đứa con đi lạc, câu chuyện "Sự tích cây vú sữa" đã ra đời để nhắc nhở chúng ta rằng: thời gian không chờ đợi một ai, và tình yêu của mẹ là món quà quý giá nhất mà ta không bao giờ được phép lãng quên.

Ngày xưa, có một cậu bé được mẹ cưng chiều nên rất nghịch và ham chơi. Một lần, bị mẹ mắng, cậu vùng vằng bỏ đi. Cậu la cà khắp nơi, mẹ cậu ở nhà không biết cậu ở đâu nên buồn lắm. Ngày ngày mẹ ngồi trên bậc cửa ngóng cậu về. Một thời gian trôi qua mà cậu vẫn không về. Vì quá đau buồn và kiệt sức, mẹ cậu gục xuống. Không biết cậu đã đi bao lâu. Một hôm, vừa đói vừa rét, lại bị trẻ lớn hơn đánh, cậu mới nhớ đến mẹ.

- Phải rồi, khi mình đói, mẹ vẫn cho mình ăn, khi mình bị đứa khác bắt nạt, mẹ vẫn bên mình, về với mẹ thôi.

Cậu liền tìm đường về nhà. Ở nhà, cảnh vật vẫn như xưa, nhưng không thấy mẹ đâu. Cậu khản tiếng gọi mẹ:

- Mẹ ơi, mẹ đi đâu rồi, con đói quá ! - Cậu bé gục xuống, rồi ôm một cây xanh trong vườn mà khóc.

Kỳ lạ thay, cây xanh bỗng run rẩy. Từ các cành lá, những đài hoa bé tí trổ ra, nở trắng như mây. Hoa tàn, quả xuất hiện, lớn nhanh, da căng mịn, xanh óng ánh. Cây nghiêng cành, một quả to rơi vào tay cậu bé.

Cậu bé cắn một miếng thật to. Chát quá! Quả thứ hai rơi xuống. Cậu lột vỏ, cắn vào hạt quả. Cứng quá. Quả thứ ba rơi xuống. Cậu khẽ bóp quanh quanh quả, lớp vỏ mềm dần rồi khẽ nứt ra một kẽ nhỏ dòng sữa trắng sóng sánh trào ra, ngọt thơm như sữa mẹ.Cậu bé ghé môi hứng lấy dòng sữa ngọt ngào, thơm ngon như sữa mẹ.Cây rung rinh cành lá, thì thào :

- Ăn trái ba lần mới biết trái ngon. Con có lớn khôn mới hay lòng mẹ.

Cậu oà lên khóc. Mẹ đã không còn nữa. Cậu nhìn lên tán lá, lá một mặt xanh bóng, mặt kia đỏ hoe như mắt mẹ khóc chờ con. Cậu ôm lấy thân cây mà khóc, thân cây xù xì, thô ráp như đôi bàn tay làm lụng của mẹ. Nước mắt cậu rơi xuống gốc cây, Cây xòa cành ôm cậu, rung rinh cành lá như tay mẹ âu yếm vỗ về.Cậu kể cho mọi người nghe chuyện về người mẹ và nỗi ân hận của mình. Trái cây thơm ngon ở vườn nhà cậu, ai cũng thích. Họ đem về gieo trồng khắp nơi và đặt tên là Cây Vú Sữa.

Câu chuyện về sự tích cây vú sữa khép lại nhưng dư âm về tình mẫu tử thiêng liêng vẫn còn vang vọng mãi. Hình ảnh người mẹ hóa thân thành loài cây che chở, nuôi dưỡng đứa con bằng dòng sữa ngọt ngào là một minh chứng cho tình yêu vô điều kiện. Qua đó, mỗi chúng ta cần hiểu rằng: cha mẹ không thể sống đời với ta, vì vậy đừng để sự vô tâm làm đau lòng người thân yêu nhất. Hãy yêu thương và hiếu thảo khi còn có thể, để không bao giờ phải thốt lên hai chữ "giá như" đầy muộn màng như cậu bé trong câu chuyện.

a.Chủ ngữ: những đứa trẻ trong xóm.

Vị ngữ: xúm lại chỗ cây đa đầu làng chơi trò trốn tìm.

b.Chủ ngữ: những dòng sáp nóng.

Vị ngữ: đã bắt đầu chảy ra, lăn dài theo thân nến.

Dấu hai chấm trong câu trên có tác dụng báo hiệu bộ phận đứng sau nó là lời giải thích cho bộ phận đứng trước.

Bài làm

Ngày xưa, có hai vợ chồng một lão nông nghèo đi ở cho nhà một phú ông. Họ hiền lành, chăm chỉ nhưng đã ngoài năm mươi tuổi mà chưa có lấy một mụn con. Một hôm, người vợ vào rừng lấy củi. Trời nắng to, khát nước quá, thấy cái sọ dừa bên gốc cây to đựng đầy nước mưa, bà bèn bưng lên uống. Thế rồi, về nhà, bà có mang. Ít lâu sau, người chồng mất. Bà sinh ra một đứa con không có chân tay, mình mẩy, cứ tròn lông lốc như một quả dừa. Bà buồn, toan vứt nó đi thì đứa bé lên tiếng bảo.

- Mẹ ơi! Con là người đấy! Mẹ đừng vứt con mà tội nghiệp.

Bà lão thương tình để lại nuôi rồi đặt tên cho cậu là Sọ Dừa. Lớn lên, Sọ Dừa vẫn thế, cứ lăn lông lốc chẳng làm được việc gì. Bà mẹ lấy làm phiền lòng lắm. Sọ Dừa biết vậy bèn xin mẹ đến chăn bò cho nhà phú ông.

Nghe nói đến Sọ Dừa, phú ông ngần ngại. Nhưng nghĩ: nuôi nó thì ít tốn cơm, công sá lại chẳng đáng là bao, phú ông đồng ý. Chẳng ngờ cậu chăn bò rất giỏi. Ngày ngày, cậu lăn sau đàn bò ra đồng, tối đến lại lăn sau đàn bò về nhà. Cả đàn bò, con nào con nấy cứ no căng. Phú ông lấy làm mừng lắm!

Vào ngày mùa, tôi tớ ra đồng làm hết cả, phú ông bèn sai ba cô con gái thay phiên nhau đem cơm cho Sọ Dừa. Trong những lần như thế, hai cô chị kiêu kỳ, ác nghiệt thường hắt hủi Sọ Dừa, chỉ có cô em vốn tính thương người là đối đãi với Sọ Dừa tử tế.

Một hôm đến phiên cô út mang cơm cho Sọ Dừa. Mới đến chân núi, cô bỗng nghe thấy tiếng sáo véo von. Rón rén bước lên cô nhìn thấy một chàng trai khôi ngô tuấn tú đang ngồi trên chiếc võng đào thổi sáo cho đàn bò gặm cỏ. Thế nhưng vừa mới đứng lên, tất cả đã biến mất tăm, chỉ thấy Sọ Dừa nằm lăn lóc ở đấy. Nhiều lần như vậy, cô út biết Sọ Dừa không phải người thường, bèn đem lòng yêu quý.

Đến cuối mùa ở thuê, Sọ Dừa về nhà giục mẹ đến hỏi con gái phú ông về làm vợ. Bà lão thấy vậy tỏ ra vô cùng sửng sốt, nhưng thấy con năn nỉ mãi, bà cũng chiều lòng.

Thấy mẹ Sọ Dừa mang cau đến dạm, phú ông cười mỉa mai:

- Muốn hỏi con gái ta, hãy về sắm đủ một chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn béo, mười vò rượu tăm đem sang đây.

Bà lão đành ra về, nghĩ là phải thôi hẳn việc lấy vợ cho con. Chẳng ngờ, đúng ngày hẹn, bỗng dưng trong nhà có đầy đủ mọi sính lễ, lại có cả gia nhân ở dưới nhà chạy lên khiêng lễ vật sang nhà của phú ông. Phú ông hoa cả mắt lúng túng gọi ba cô con gái ra hỏi ý. Hai cô chị bĩu môi chê bai Sọ Dừa xấu xí rồi ngúng nguẩy đi vào, chỉ có cô út là cúi đầu e lệ tỏ ý bằng lòng.

Trong ngày cưới, Sọ Dừa cho bày cỗ thật linh đình, gia nhân chạy ra chạy vào tấp nập. Lúc rước dâu, chẳng ai thấy Sọ Dừa trọc lốc, xấu xí đâu chỉ thấy một chàng trai khôi ngô tuấn tú đứng bên cô út. Mọi người thấy vậy đều cảm thấy sửng sốt và mừng rỡ, còn hai cô chị thì vừa tiếc lại vừa ghen tức.

Từ ngày ấy, hai vợ chồng Sọ Dừa sống với nhau rất hạnh phúc. Không những thế, Sọ Dừa còn tỏ ra rất thông minh. Chàng ngày đêm miệt mài đèn sách và quả nhiên năm ấy, Sọ Dừa đỗ trạng nguyên. Thế nhưng cũng lại chẳng bao lâu sau, Sọ Dừa được vua sai đi sứ. Trước khi đi, chàng đưa cho vợ một hòn đá lửa, một con dao và hai quả trứng gà nói là để hộ thân.

Ganh tị với cô em, hai cô chị sinh lòng ghen ghét rắp tâm hại em để thay làm bà trạng. Nhân quan trạng đi vắng, hai chị sang rủ cô út chèo thuyền ra biển rồi cứ thế lừa đẩy cô em xuống nước. Cô út bị cá kình nuốt chửng, nhưng may có con dao mà thoát chết. Cô dạt vào một hòn đảo, lấy dao khoét bụng cá chui ra, đánh đá lấy lửa nướng thịt cá ăn. Sống được ít ngày trên đảo, hai quả trứng gà cũng kịp nở thành một đôi gà đẹp để làm bạn cùng cô út.

Một hôm có chiếc thuyền đi qua đảo, con gà trống nhìn thấy bèn gáy to: “Ò… ó… o…. Phải thuyền quan trạng rước cô tôi về”.

Quan cho thuyền vào xem, chẳng ngờ đó chính là vợ mình. Hai vợ chồng gặp nhau, mừng mừng tủi tủi. Đưa vợ về nhà, quan trạng mở tiệc mừng mời bà con đến chia vui, nhưng lại giấu vợ trong nhà không cho ai biết. Hai cô chị thấy thế khấp khởi mừng thầm, tranh nhau kể chuyện cô em rủi ro ra chiều thương tiếc lắm. Quan trạng không nói gì, tiệc xong mới cho gọi vợ ra. Hai cô chị nhìn thấy cô em thì xấu hổ quá, lén bỏ ra về rồi từ đó bỏ đi biệt xứ.