Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của ngoc hân mai
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Mở bài: Quê hương thân yêu đã gắn liền với tôi từ lúc tôi mới sinh ra đến tận bây giờ: mười năm, một thời gian dài đối với tôi. Nó đã trở thành một phần không thể thiếu trong tuổi thơ của tôi. Từ những cánh đồng mùa thu vàng óng nhưng cây lúa trưởng thành, đến bờ đê xanh mướt cỏ kia, bao nhiêu bạn bè, bao nhiêu người thân. Và trong tôi con sông quê hương vẫn là nơi để lại cho tôi nhiều ấn tượng sâu sắc nhất.

Thân bài: Con sông chảy qua quê hương tôi như một dải lụa đào vắt ngang qua tấm áo màu xanh của đồng bằng Bắc Bộ. Những buổi sáng mùa hè đẹp trời, con sông Hồng mới nhộn nhịp làm sao.Từng đoàn thuyền đánh cá dong buồm thả lưới trắng xóa cả mặt sông. Tiếng hò tiếng hét vang lên. Hai bên bờ, trên lá cỏ non còn đọng lại những hạt sương như những hạt ngọc nhỏ xíu long lanh. Con sông đi hiền hòa như để người ta có đủ thời gian ngắm nhìn nó. Nó phản chiếu từng bụi cây và cả những chú chim non đang cất tiếng hót trên bầu trời mùa hè trong xanh và sâu thẳm. Mặt trời đã nhô lên cao như trao lại sức sống cho muôn loài. Chiếu những tia nắng chói chang xuống mặt sông khiến cho nó lung linh như dát vàng. Vào mỗi buổi trưa, chúng em lại í ới gọi nhau đi tắm sông. Từng đứa nhảy xuống khiến nước bắn tung tóe. Chúng tôi té nước vào nhau rồi cười ầm lên phá vỡ khoảng không gian yên tĩnh của trưa mùa hè nóng bức và oi ả, dòng sông vỗ những cơn sóng vào chúng tôi như muốn cùng chơi đùa, nó hiền hòa ôm ấp chúng tôi vào lòng như một người mẹ ôm đứa con mình vào lòng vậy. Vào những buổi tối sáng trăng chúng tôi thường mang xuồng ra đây để câu cá. Câu cá chán chúng tôi nằm lăn ra hát và ngâm thơ cho nhau nghe sóng vỗ vào cạnh xuồng như hát cho chúng tôi nghe ru cho chúng tôi ngủ. Cuối cùng cả bọn ngủ đi lúc nào không biết.

Kết bài: Yêu biết mấy dòng sông quê tôi, nó thật đẹp và huyền ảo làm sao. Sông ơi! Sông hãy đưa nước về nuôi sống cho những cánh đồng bốn mùa tươi tốt. Sông hãy đưa cá về nuôi sống những người dân hiền lành chất phác. Ôi, dòng sông đã ôm ấp bao kỉ niệm, bao khát khao của những tâm hồn bé bỏng!

Trả lời :

"Đêm nay con ngủ vòng tròn 
. Mẹ là ngọn gió của cuộc đời con người." 

Trong kiếp này, có người không lớn lên trong vòng tay mẹ, được nghe Matthew nói về những điều ngọt ngào, một dược sĩ không mơ đến việc chìm đắm trong gió, tay cầm quạt mỗi buổi chiều hè oi ả. Và trong kiếp này, có một tình yêu dành cho mẹ, một tình yêu trọn đời vì con thích mẹ, một người sẵn sàng chia sẻ với mẹ như thể thịt ngọt ngào của mẹ. 

Đối với con cũng vậy, mẹ là người quan tâm nhất đến con, là người con yêu thương và mang ơn nhất trên đời. Con từng nghĩ mẹ không đẹp. Không phải vì mẹ có làn da trắng đẹp, khuôn mặt tròn trịa, hay đôi mắt long lanh... mà là vì khuôn mặt gầy gò, rám nắng, vầng trán cao, những nếp nhăn của tuổi 40, của những lo toan cuộc sống hiện rõ ở khóe mắt trên. Nhưng cha con nói mẹ đẹp hơn những người phụ nữ khác ở vẻ đẹp trí tuệ. Phải, mẹ con thông minh, nhanh nhẹn, tháo vát. Trên cương vị lãnh đạo, ai ngờ mẹ lại lạnh lùng, khắc nghiệt. Có những lúc con đã nghĩ như vậy. nhưng khi mẹ ngồi, tay vuốt ve mái tóc tôi, ai cũng nghĩ rằng tất cả đều tan biến. Tôi có cảm giác lâng lâng, lo lắng khó tả, cảm giác như chưa bao giờ nhận được nhiều tình yêu thương đến thế. Dường như có một đường chấm chấm mạnh mẽ xuyên qua đôi tay mẹ, sâu thẳm trong tim, ánh mắt, đôi môi dịu dàng, nụ cười ngọt ngào,... xuyên qua tất cả những bậc cha mẹ. Chỉ yêu thương khi những người gần gũi với mẹ từ lâu trước khi bạn cảm thấy ổn. Từ nhỏ đến lớn, tôi đã nhận được tình yêu thương vô hạn của mẹ như một món quà, một điều tự nhiên. 

Trong mắt một đứa trẻ, mẹ sinh ra là để chăm sóc con cái. Tôi chưa bao giờ đặt câu hỏi: Tại sao cha mẹ lại chấp nhận hy sinh vô điều kiện vì tôi? . Mẹ tốt, rất tốt với tôi nhưng đôi khi tôi nghĩ cha mẹ thật xứng đáng, thật... ác. Đã bao lần, mẹ hét vào mặt tôi, tôi khóc. Khóc vì trầm cảm trầm cảm, nơi thay vì khóc lóc hối hận cay đắng. Rồi một lúc... Tôi đi học về, mẹ đọc cuốn nhật ký bị đánh cắp của mẹ. Tôi lập tức rất, ngay lập tức giật cuốn nhật ký khỏi tay cô ấy và hét lên: "Sao mẹ lại quá đáng thế! Đây là bí mật của đứa trẻ, mẹ không thể làm việc được. Mẹ ốm nặng lắm, tôi không cần mẹ nữa!" Tôi chỉ nghĩ đến việc ăn một cái tát đau điếng. Nhưng không chỉ im lặng, mẹ tôi còn đỏ mặt, đôi mắt khỏe mạnh tràn đầy sức sống. Có điều gì đó khiến tôi không dám nhìn vào mắt mẹ. 

Tôi chạy vào phòng, khóa cửa lại mặc cho tiếng thông báo gọi điện thoại bán hàng bên ngoài. Tôi khóc, khóc rất nhiều, chiếc gối nhỏ ướt đẫm. Đêm khuya, tôi tỉnh giấc, tỉnh giấc. Có một cảm giác trống vắng, mà tôi không biết làm sao để tránh khỏi những thiếu sót. Tôi tự hỏi làm sao tôi có thể an ủi bản thân bằng cách sống trong một thế giới không có mẹ, không được học hành, liệu tôi có hạnh phúc không. Nhưng đó chính là nơi dược sĩ lấp đầy những khoảng trống trong đầu tôi. Liệu tôi có nên hối hận không? Liệu tôi có khao khát tình yêu?... 

Người đàn ông tự do tôi nghĩ dần chìm vào giấc ngủ. Trong giấc mơ, tôi cảm thấy một bàn tay ấm áp, nhẹ nhàng chạm vào tóc tôi, kéo chăn tôi. Phải, tôi đang mong chờ cảm giác ấy, cảm giác yêu thương ngọt ngào. Tôi chìm đắm trong những khoảnh khắc dịu dàng, cô ấy nhắm mắt lại vì sợ nếu mở mắt ra, cảm giác ấy sẽ bay đi, mãi mãi tan biến vào hư vô và không gian trước mắt chỉ là hiện thực. Sáng hôm sau thức dậy, tôi cảm thấy ngôi nhà thật buồn bã. Có điều gì đó thiếu vắng. Sáng hôm đó, tôi phải ăn bánh mì, không có cơm trắng mỗi ngày. Tôi đánh giá bạo lực, đã hỏi bố xem nó đi đâu. Bố tôi nói, mẹ tôi bị bệnh, phải nằm viện một tuần. Cảm thấy buồn tôi phải che đậy bộ não nhỏ bé của mình. Mẹ nằm viện và ai sẽ nấu ăn, ai giặt giũ, ai tâm sự với tôi? Tôi cũng xin lỗi, vì sự tức giận đó đã phá vỡ hạnh phúc của ngôi nhà nhỏ bé này. Trong cơn đau ốm của mẹ. Cả tuần, tôi rất buồn. Nhà thiếu thốn nên nụ cười của mẹ thật cô đơn. Mỗi bữa ăn tôi đều phải ăn ngoài, không có bố mẹ, rồi lại được một người tôi thích nấu ăn. Ôi, tôi nhớ những món rau luộc, món hầm của mẹ tôi lúc nào cũng vậy. 

Sau một tuần, bà trở về nhà, tôi là người đầu tiên ra đón bà. Tôi thấy bà chạy đến ôm chầm lấy tôi. Mẹ khóc, nói: "Mẹ xin lỗi, con không nên giấu giếm con. Con... Con tha thứ cho bà, nghe mẹ nói." Cảm xúc nghẹn ngào, nước mắt tuôn rơi ướt đẫm. Tôi chỉ muốn nói: "Mẹ ơi, lỗi lầm của con, lỗi lầm của con, lỗi lầm của con, lỗi lầm của con mà thôi." Nhưng sao những lời này lại khó nói đến vậy. Tôi ôm bà, khóc rất nhiều. Than ôi! Sau một tuần, tôi thấy bà thật quan trọng khi cho đi bất cứ thứ gì. Mỗi ngày, bố mẹ đều bận rộn với công việc mà có những ngôi sao như phép màu. Sáng sớm, khi trời còn tối, mẹ đã lo lắng cho bố con những bữa ăn. Rồi mẹ lại nghĩ cách nấu những món ăn ngon. Ôi, những món ăn kèm chẳng làm được gì cả. Bữa ăn bình dân chỉ là một niềm tin mà là tình yêu thương vô bờ bến như mẹ. Bố tôi như những chú chim non nhặt từng giọt ngọt ngào của mẹ. Bữa ăn không có mẹ, bố tôi cùng nhau làm việc trong suốt quá trình hẹn hò. Mẹ giặt giũ, lau dọn nhà cửa... quét dọn lúc nào cũng vất vả cả. Mẹ lấy hết của tôi nhưng tôi chẳng đền đáp được gì cho mẹ. Ngay cả những lời yêu thương tôi cũng không nói ra. Đã bao lần tôi trằn trọc, lấy hết can đảm để nói với mẹ nhưng rồi chỉ muốn nói: Mẹ ơi, giờ con đã lớn rồi, con thấy yêu mẹ, cần mẹ phải biết cách. Con phải yêu thương, lắng nghe mẹ. Khi con mắc lỗi, mẹ nghiêm khắc nhắc nhở, con không còn giận dỗi nữa, con chỉ nhận lỗi cúi đầu và hứa sẽ không bao giờ tái phạm nữa. Khi vui hay buồn, con sẽ bảo mẹ vỗ tay chia sẻ bằng sự dịu dàng, ánh mắt hiền từ. Mẹ của mẹ không chỉ là bạn, là bạn... tất cả các bạn. Để rồi lớn lên rồi thấy mình rất hạnh phúc khi có mẹ trong hình hài nhắc nhở. Có mẹ đã giặt quần áo, dọn dẹp nhà cửa, nấu ăn cho gia đình. 

Mẹ, mẹ đã hy sinh biết bao nhiêu cho con mà chưa bao giờ đòi hỏi sự trở về của mẹ. Mẹ là người tuyệt vời nhất, cao cả nhất, vĩ đại nhất. Hãy sống bằng những gì mẹ có. Liệu có ai sẵn lòng che chở cho con lúc này lúc khác không. Ôi, con yêu các con! Đã can đảm nói ba thứ tiếng: "Mẹ yêu con!" Hãy ở một mình. Nỗi đau can đảm, con chỉ ổn thôi - nhưng điều đầu tiên được giao phó là mẹ rất nghiêm khắc. Con đã viết những lời này, mẹ sẽ hiểu điều này hơn cả trái tim con. Mẹ không nghĩ khi con phản đối vì con không thích mẹ. Con mãi yêu mẹ, mẹ vui, buồn khi thấy mẹ xui xẻo. Mẹ là cuộc sống của con nên con chỉ muốn cuộc đời mẹ yêu con mãi mãi, chăm sóc con, an ủi con, bảo vệ con và để con được quan tâm đến mẹ, yêu cuộc sống của mẹ. Làm mẹ là tình cảm thiêng liêng nhất trên đời. Yêu cách mẹ đã nuôi dưỡng những người trưởng thành, dạy con cách trưởng thành. Mẹ là người mang đến cho đứa con giữa đầy cảm xúc của mình. Vì vậy, con luôn yêu mẹ, sẽ lớn lên để được chăm sóc mẹ. Và tôi muốn nói với cô ấy rằng: "Mẹ vẫn còn lớn. Hãy coi cuộc sống trong bụng mẹ là con người." 

Dịch là : tôi phải về nhà trước 9:00 nếu không mẹ tôi sẽ mắng tôi