Giới thiệu về bản thân
Trường mik 5 ngày nữa cũng bế giảng rồi nè
Mik lướt trên YouTube thấy
Đi qua và coi như ko nhìn thấy // Đùa //
谁问的
Ăn , ngủ , nghỉ hết🙃
Mik cũng giống như bn , bị cả nhóm của con lp trưởng cho cô lập . Đôi khi mik còn thấy mấy bn ý n6 mik nữa . Bạn đầu thì mik quen nên ko có quán tâm lắm . Kệ xác tụi nó thích nói j thì nói . Nhưng vào một hôm , mik vào lớp mik thấy con lp trướng nó ngồi bàn mik . Nó còn rủ thêm cái hội bn bè nó ra ngồi cùng . Tụi nó vừa gác chân lên ghế vừa ăn uống ở chỗ mik , làm bẩn hết bàn với ghế của mik . Mik có nói bọn nó đi ra và có dọn chỗ mik. Nhưng mik càng dọn , bọn nó càng vất . Lúc đó mik rất bực r , ko nhịn đc nữa . Và ........ mik đã tât cho con lp trưởng kia một phát , ngoài ra mik còn lấy bình nước đập vào đầu nó , may là lúc đó cô vào lớp , nếu ko ........🥲
3 dầu cộng
Tôi và Lan là đôi bạn thân với nhau từ nhỏ vì nhà Lan gần nhà tôi. Có gì chúng tôi cũng chia ngọt sẻ bùi cho nhau như hai chị em gái vậy. Hằng ngày Lan thường sang gọi tôi đi học kể cả trời mưa lẫn trời nắng. Nhưng hôm nay trời mưa cũng như mọi khi thôi mà tôi ở nhà chờ mãi…chờ mãi đến gần bảy giờ mà vẫn không thấy Lansang gọi mình đi học. Tôi liền nghĩ và nói thầm: “Hôm nay không đợi mình đi học thì hôm sau mình sẽ đi trước và không đợi bạn nữa đâu.” Nói xong tôi liền nhanh chóng chạy vội đến trường vì sợ vào lớp muộn. Trời mưa, nước tát vào mặt, đường bị trơn nên tôibị vấp ngã bẩn hết quần áo. Đến lớp lại bị các bạn trong lớp trêu là con áo ộp nên tôi càng bực và giận bạn hơn. Nhìn xung quanh trong lớp cũng không thấy Lan tôi lại nghĩ bạn đang chơi với các bạn ngoài sân. Lúc này tôi càng giận hơn và dường như trong đầu tôi lúc này Lan không còn là bạn thân nữa.Tùng…tùng…tùng ba tiếng trống vang lên báo hiệu giờ vào lớp, tất cả mọi người đã ngồi vào hết chỗ của mình chỉ còn chỗ Lan vắng. Một lúc sau cô bước vào lớp và nói: “ Hôm nay bạn Lan bị ốm nên xin phép cô nghỉ các em ạ.” Nghe cô nói lúc này tôi cảm thấy thương bạn và có lỗi với bạn vô cùng. Dường như giờ học hôm ấytôi chẳng tiếp thu được gì. Cô bảo đọc thì đọc, cô bảo viết thì viết. Tôi chỉ mong sao tiết học hôm đấy trôi đi thật nhanh để còn chạy về thăm bạn. Nhưng không ngờ tiết học hôm đấy trôi đi lâu lắm chắc bởi vì tôi không chú ý nghe giảng. Thế rồi tiết học cũng kết thúc, tôi chạy nhanh về nhà bạn, rồi bước vào nhà thấy bạn đang
Những kỷ niệm tuổi học trò luôn là điều thú vị. Và kỷ niệm đáng nhớ nhất chính là lần em cùng người bạn thân của mình đi chơi vào một ngày mưa năm ngoái.Cả hai đứa cởi dép cho vào giỏ xe, rồi mới bắt đầu đạp xe về nhà. Thay vì đi con đường ngắn như hằng ngày, chúng em đã cố tình chọn con đường vòng xa hơn, có băng qua một đoạn đường vắng có dòng suối nhỏ. Lúc đến đó, chúng em còn dừng xe lại, chạy xuống nước và nô đùa. Cảm giác như chúng em đang bé lại, trở về cái thờ mà còn chưa phải đến trường. Khi ấy, em và Nguyên đều còn nhỏ, lén mẹ trốn ra sân tắm mưa. Hôm ấy, cả hai đứa vui lắm. Vừa đùa giỡn vừa cười đùa ầm ĩ như hai đứa ngốc. Mãi khi mưa gần ngớt, chúng em mới trở về nhà.Hậu quả là cả hai đứa đều bị sốt nhẹ, phải nghỉ học hai hôm liền. Đứa nào cũng bị mẹ mắng cho một trận nhớ đời. Tuy vậy, đó vẫn là kỉ niệm đáng nhớ nhất của chúng em.
Câu 1 : lục bát
Câu 2 : biểu cảm
Câu 3 :
Trong hai dòng thơ "ngoại thăm lu nước, bờ ao/ thăm vườn ổi đã cây nào ra bông", biện pháp tu từ nổi bật nhất là điệp từ "thăm". Tác dụng của biện pháp này: Nhấn mạnh tình cảm và sự quan tâm: Việc lặp lại từ "thăm" nhấn mạnh hành động lặp đi lặp lại, sự chu đáo và tỉ mỉ của người bà đối với những sự vật thân thuộc trong gia đình. Nó cho thấy tình yêu thương của ngoại không chỉ dành cho con cháu mà còn trải dài lên từng nhành cây, góc sân. Gợi không gian quê hương thanh bình: Hình ảnh người bà đi "thăm" từ "lu nước", "bờ ao" đến "vườn ổi" gợi lên một không gian sống giản dị, mộc mạc và đầy ắp kỷ niệm của vùng quê Việt Nam. Tạo nhịp điệu: Điệp từ giúp câu thơ trở nên nhịp nhàng, chậm rãi như chính những bước chân thong dong, cần mẫn của người bà trong vườn nhà. Bộc lộ nỗi lòng của người cháu: Qua cách quan sát tỉ mỉ những hành động của ngoại, tác giả thể hiện niềm xúc động, sự trân trọng và lòng biết ơn sâu sắc đối với sự tần tảo, chăm chút của người bà.
Câu 5 :
Lòng hiếu thảo và sự tôn trọng: Bài thơ nhắc nhở chúng ta luôn giữ lễ nghi, sự kính trọng đối với cha mẹ qua lời chào hỏi ("thưa mẹ"). Dù đi đâu, làm gì hay thành đạt đến đâu, con cái vẫn luôn là người con nhỏ bé trong vòng tay mẹ [1].
Câu 4 :
Sự ngăn cách âm dương: Cụm từ "nơi được gọi Thiên Đàng" ẩn dụ cho việc người bà không còn hiện hữu ở cõi đời này. Tuy nhiên, thay vì dùng từ ngữ đau thương, tác giả dùng "Thiên Đàng" để gợi lên sự thanh thản, nhẹ nhàng cho người ra đi [1]. Sự hiện diện vô hình: Dù ở một thế giới khác, người bà "luôn có cách" để ở bên cạnh cháu. Đó không phải là sự hiện diện vật chất, mà là thông qua những kỷ niệm, lời dạy, hoặc những giấc mơ. Điều này khẳng định tình yêu thương có thể vượt qua mọi ranh giới của thời gian và không gian [2]. Sự vỗ về dịu dàng: Từ "dịu dàng" nhấn mạnh bản chất tình cảm của bà: luôn bao dung, che chở và là điểm tựa tinh thần bình yên nhất cho người cháu giữa những giông bão của cuộc đời. Điểm tựa tâm linh: Hai câu thơ thể hiện niềm tin rằng những người thân yêu đã mất vẫn luôn dõi theo, bảo vệ và tiếp thêm sức mạnh cho chúng ta trong cuộc sống hiện tại. Nội dung này thường xuất hiện trong các tác phẩm thơ ca hiện đại về đề tài gia đình, tiêu biểu như trong tập thơ của tác giả Phong Việt hoặc các tản văn về tình bà cháu [3].
Câu 6 :