Giới thiệu về bản thân
Cái hố (lỗ) à
...
???
ok
ok
mik
Nhớ kêu cả lớp vô tick cho tui nha
Trong gia đình, người mà em yêu quý nhất chính là bà nội. Năm nay bà đã ngoài bảy mươi tuổi nhưng vẫn còn rất minh mẫn và nhanh nhẹn. Với em, bà giống như một bà tiên hiền hậu bước ra từ những câu chuyện cổ tích ngày xửa ngày xưa.
Dáng người bà nhỏ nhắn, hơi còng xuống vì những năm tháng lao động vất vả nuôi con cháu trưởng thành. Mái tóc bà bạc phơ như cước, thường được búi gọn gàng bằng một chiếc kẹp nhung đen sau gáy. Trên khuôn mặt phúc hậu, những nếp nhăn hằn sâu nơi khóe mắt mỗi khi bà cười, tỏa ra một vẻ ấm áp lạ kỳ. Đôi mắt bà tuy đã mờ đi theo thời gian, phải nhờ đến chiếc kính lão để đọc báo, nhưng lúc nào cũng nhìn con cháu với ánh mắt trìu mến, bao dung. Đôi bàn tay bà gầy guộc, đầy những vết chai sần nhưng lại là đôi bàn tay ấm áp nhất thế gian. Mỗi khi bà xoa đầu hay nắm lấy tay em, em đều cảm thấy một sự che chở vô cùng lớn lao.
Bà là người rất chịu thương chịu khó và luôn hết lòng vì gia đình. Hằng ngày, bà thường dậy sớm để quét dọn sân vườn và chăm sóc mấy chậu cây cảnh trước hiên. Bà nấu ăn rất ngon, đặc biệt là món cá kho tộ đậm đà mà cả nhà ai cũng thích. Mỗi tối, bà thường gọi em lại bên cạnh để kể những câu chuyện về lòng nhân hậu và đạo lý làm người. Giọng bà trầm ấm, nhẹ nhàng đưa em vào giấc ngủ say nồng lúc nào không hay. Khi em mắc lỗi, bà không bao giờ trách mắng nặng lời mà chỉ ân cần chỉ bảo để em nhận ra sai lầm của mình.
Em rất thích mùi hương trầu không cay nồng phảng phất trên môi và vạt áo của bà, một mùi hương vô cùng thân thuộc và bình yên. Đối với em, bà không chỉ là người thân mà còn là một điểm tựa tinh thần vững chắc. Em thầm hứa sẽ cố gắng học tập thật giỏi và ngoan ngoãn để bà luôn được vui lòng. Em chỉ mong sao bà luôn mạnh khỏe, sống lâu trăm tuổi để mãi ở bên cạnh bảo chú và che chở cho chúng em.
Hello
Nhận định này khẳng định văn học vừa phản ánh chân thực đời sống, vừa định hướng những giá trị tốt đẹp cho con người. Như một "tấm gương", văn học soi chiếu những góc khuất, những nỗi đau và vẻ đẹp của thực tại để ta thấu hiểu nhân sinh. Đồng thời, nó là "chiếc đèn soi đường" khi gieo vào lòng đọc giả niềm tin, lòng nhân ái và khát vọng về một tương lai tươi sáng. Ví dụ, tác phẩm "Lão Hạc" phản ánh chân thực số phận bi thảm của người nông dân, nhưng cũng soi sáng vẻ đẹp tâm hồn cao thượng, lòng tự trọng của họ. Qua đó, văn học giúp nhân loại hướng thiện, biết yêu thương và xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn.