Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Khánh Đức
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Dưới đây là bài văn phân tích chi tiết đoạn trích trong truyện ngắn “Trở về” của Thạch Lam, với dung lượng khoảng 600 chữ, tập trung vào sự đối lập giữa tình mẫu tử thiêng liêng và sự bạc bẽo của lòng người.


Phân tích sự tha hóa biến chất trong đoạn trích "Trở về" của Thạch Lam

Thạch Lam là cây bút tinh tế của nhóm Tự lực văn đoàn, người luôn hướng ngòi bút về những kiếp người nghèo khổ với một sự thấu cảm sâu sắc. Tuy nhiên, bên cạnh những trang văn đậm chất thơ, ông cũng có những nhát cắt đầy tỉnh táo về sự băng hoại của đạo đức con người trước sức mạnh của danh lợi. Truyện ngắn “Trở về” là một tác phẩm như thế. Qua cuộc gặp gỡ giữa nhân vật Tâm và người mẹ già, đoạn trích đã phơi bày một cách đau đớn sự đứt gãy giữa cội nguồn và lối sống thực dụng, vô cảm của con người thành thị.

Trước hết, Thạch Lam khéo léo xây dựng sự đối lập giữa không gian làng quê và tâm thế của kẻ "vinh quy bái tổ". Bước chân vào sân nhà cũ, Tâm thấy mọi thứ vẫn thế: cái nhà sụp thấp hơn, mái gianh xơ xác, mùi ẩm thấp lan từ tường xuống. Không gian ấy là biểu tượng cho sự nghèo khó nhưng bền bỉ, là nơi lưu giữ tuổi thơ của Tâm. Thế nhưng, đối với chàng trai giờ đây đã là người thành phố, không gian ấy chỉ đem lại cảm giác khó chịu. Sự xa lạ bắt đầu ngay từ cách xưng hô. Thay vì gọi "mẹ", xưng "con" một cách ấm áp, Tâm lại dùng những từ ngữ khách sáo như "tôi", "bà". Câu hỏi thăm: "Bà vẫn được mạnh khỏe đấy chứ?" vang lên đầy gượng gạo, "khó khăn mới ra khỏi miệng". Khoảng cách giữa họ giờ đây không chỉ là sáu năm xa cách mà là khoảng cách của hai tầng lớp xã hội khác hẳn nhau.

Trái ngược với sự lạnh lùng của con, người mẹ hiện lên với tất cả sự bao dung và tình yêu thương vô điều kiện. Bà "ứa nước mắt" khi nhận ra con, bà cảm động đến mức "ấp úng không nói được". Những lời kể của bà về cô Trinh, về sự lo lắng khi nghe tin Tâm ốm ở tỉnh chính là hiện thân của lòng nhân hậu quê kiểng. Bà không hề trách cứ sáu năm qua anh bặt vô âm tín, bà chỉ lo con "đã khỏe hẳn chưa". Tình yêu ấy thuần khiết và cao thượng, đối lập hoàn toàn với thái độ "nhún vai", "lơ đãng" và "dửng dưng" của Tâm. Đối với Tâm, những câu chuyện về hàng xóm láng giềng, về sự hi sinh của mẹ chỉ là những điều "nhạt dần" và gây "khó chịu". Tâm coi rẻ cái gốc gác nghèo hèn của mình, anh tự xây lên một bức tường ngăn cách giữa cuộc đời "giàu sang" của mình với cái đời thôn quê "ẩm thấp".

Đỉnh điểm của sự bạc bẽo chính là hành động đưa tiền của Tâm ở cuối đoạn trích. Tâm rút ví đưa cho mẹ hai mươi đồng bạc với vẻ "hơi kiêu ngạo" trước mặt cô Trinh. Với anh ta, đồng tiền là công cụ để giải quyết trách nhiệm, để mua sự thanh thản cho lương tâm và để khẳng định vị thế bề trên. Anh làm như không thấy giọt nước mắt run run của mẹ, vội vàng bước đi để về với người vợ thành phố. Hành động đó cho thấy Tâm không chỉ vô tình mà đã thực sự tàn nhẫn. Anh ta sợ sự xúc động của người mẹ sẽ làm vấy bẩn bộ quần áo bảnh bao và cuộc đời mới của mình.

Về nghệ thuật, Thạch Lam không cần dùng những từ ngữ đao to búa lớn để kết tội nhân vật. Ông sử dụng lối viết trữ tình nội tâm, khai thác những biến chuyển nhẹ nhàng nhưng sâu sắc trong cảm giác của nhân vật để làm nổi bật sự tha hóa. Những chi tiết như "tiếng guốc đi thong thả", "mùi ẩm thấp", hay "giọt nước mắt rơm rớm" đã tạo nên sức gợi cảm mạnh mẽ cho người đọc.

, đoạn trích trong truyện ngắn “Trở về” là một bài học đắt giá về đạo làm con và sự trân trọng cội nguồn. Qua nhân vật Tâm, Thạch Lam đã gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh: con người có thể thành đạt về vật chất, nhưng nếu đánh mất đi lòng biết ơn và tình yêu thương với gia đình, quê hương, thì đó chính là một sự phá sản hoàn toàn về nhân cách.

Dưới đây là bài văn phân tích chi tiết đoạn trích trong truyện ngắn “Trở về” của Thạch Lam, với dung lượng khoảng 600 chữ, tập trung vào sự đối lập giữa tình mẫu tử thiêng liêng và sự bạc bẽo của lòng người.


Phân tích sự tha hóa biến chất trong đoạn trích "Trở về" của Thạch Lam

Thạch Lam là cây bút tinh tế của nhóm Tự lực văn đoàn, người luôn hướng ngòi bút về những kiếp người nghèo khổ với một sự thấu cảm sâu sắc. Tuy nhiên, bên cạnh những trang văn đậm chất thơ, ông cũng có những nhát cắt đầy tỉnh táo về sự băng hoại của đạo đức con người trước sức mạnh của danh lợi. Truyện ngắn “Trở về” là một tác phẩm như thế. Qua cuộc gặp gỡ giữa nhân vật Tâm và người mẹ già, đoạn trích đã phơi bày một cách đau đớn sự đứt gãy giữa cội nguồn và lối sống thực dụng, vô cảm của con người thành thị.

Trước hết, Thạch Lam khéo léo xây dựng sự đối lập giữa không gian làng quê và tâm thế của kẻ "vinh quy bái tổ". Bước chân vào sân nhà cũ, Tâm thấy mọi thứ vẫn thế: cái nhà sụp thấp hơn, mái gianh xơ xác, mùi ẩm thấp lan từ tường xuống. Không gian ấy là biểu tượng cho sự nghèo khó nhưng bền bỉ, là nơi lưu giữ tuổi thơ của Tâm. Thế nhưng, đối với chàng trai giờ đây đã là người thành phố, không gian ấy chỉ đem lại cảm giác khó chịu. Sự xa lạ bắt đầu ngay từ cách xưng hô. Thay vì gọi "mẹ", xưng "con" một cách ấm áp, Tâm lại dùng những từ ngữ khách sáo như "tôi", "bà". Câu hỏi thăm: "Bà vẫn được mạnh khỏe đấy chứ?" vang lên đầy gượng gạo, "khó khăn mới ra khỏi miệng". Khoảng cách giữa họ giờ đây không chỉ là sáu năm xa cách mà là khoảng cách của hai tầng lớp xã hội khác hẳn nhau.

Trái ngược với sự lạnh lùng của con, người mẹ hiện lên với tất cả sự bao dung và tình yêu thương vô điều kiện. Bà "ứa nước mắt" khi nhận ra con, bà cảm động đến mức "ấp úng không nói được". Những lời kể của bà về cô Trinh, về sự lo lắng khi nghe tin Tâm ốm ở tỉnh chính là hiện thân của lòng nhân hậu quê kiểng. Bà không hề trách cứ sáu năm qua anh bặt vô âm tín, bà chỉ lo con "đã khỏe hẳn chưa". Tình yêu ấy thuần khiết và cao thượng, đối lập hoàn toàn với thái độ "nhún vai", "lơ đãng" và "dửng dưng" của Tâm. Đối với Tâm, những câu chuyện về hàng xóm láng giềng, về sự hi sinh của mẹ chỉ là những điều "nhạt dần" và gây "khó chịu". Tâm coi rẻ cái gốc gác nghèo hèn của mình, anh tự xây lên một bức tường ngăn cách giữa cuộc đời "giàu sang" của mình với cái đời thôn quê "ẩm thấp".

Đỉnh điểm của sự bạc bẽo chính là hành động đưa tiền của Tâm ở cuối đoạn trích. Tâm rút ví đưa cho mẹ hai mươi đồng bạc với vẻ "hơi kiêu ngạo" trước mặt cô Trinh. Với anh ta, đồng tiền là công cụ để giải quyết trách nhiệm, để mua sự thanh thản cho lương tâm và để khẳng định vị thế bề trên. Anh làm như không thấy giọt nước mắt run run của mẹ, vội vàng bước đi để về với người vợ thành phố. Hành động đó cho thấy Tâm không chỉ vô tình mà đã thực sự tàn nhẫn. Anh ta sợ sự xúc động của người mẹ sẽ làm vấy bẩn bộ quần áo bảnh bao và cuộc đời mới của mình.

Về nghệ thuật, Thạch Lam không cần dùng những từ ngữ đao to búa lớn để kết tội nhân vật. Ông sử dụng lối viết trữ tình nội tâm, khai thác những biến chuyển nhẹ nhàng nhưng sâu sắc trong cảm giác của nhân vật để làm nổi bật sự tha hóa. Những chi tiết như "tiếng guốc đi thong thả", "mùi ẩm thấp", hay "giọt nước mắt rơm rớm" đã tạo nên sức gợi cảm mạnh mẽ cho người đọc.

, đoạn trích trong truyện ngắn “Trở về” là một bài học đắt giá về đạo làm con và sự trân trọng cội nguồn. Qua nhân vật Tâm, Thạch Lam đã gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh: con người có thể thành đạt về vật chất, nhưng nếu đánh mất đi lòng biết ơn và tình yêu thương với gia đình, quê hương, thì đó chính là một sự phá sản hoàn toàn về nhân cách.