Giới thiệu về bản thân
Xin chào tất cả mọi người, những ai vô tình hoặc cố ý lạc vào đoạn chữ này. Tôi là Vinh. Một con người sinh ra với hoài bão lớn lao, nhưng mỗi khi bắt tay vào làm thì hoài bão ấy… xin phép dời lịch. Tôi không phải người lười. Tôi chỉ đang trong giai đoạn chuẩn bị tinh thần kéo dài vô thời hạn. Người ta nói “biết mình biết ta trăm trận trăm thắng”, còn tôi thì biết mình biết ta xong… thôi. Cuộc đời tôi là chuỗi những quyết định rất mạnh mẽ, nhưng kết quả thì lại vô cùng nhẹ nhàng. Nhẹ nhàng theo kiểu: à, thôi cũng được. Tôi từng rất quyết tâm thay đổi bản thân. Và rồi tôi thay đổi… ý định. Bên cạnh tôi là một người bạn chí cốt mang cái tên nghe là thấy uy tín: Thắng. Tên là Thắng, nhưng hành trình để thắng thì dài hơn cả đoạn giới thiệu này. Thắng là người sống rất nguyên tắc: Trước khi bắt đầu: phân tích rất kỹ Trong lúc làm: suy nghĩ rất sâu Sau khi xong: kết quả không liên quan lắm tới phân tích ban đầu Còn tôi thì: Nghĩ trong đầu: làm được Bắt tay vào: hơi khó Gặp khó: để mai Hai đứa tôi kết hợp lại thành một hệ sinh thái rất cân bằng: Không ai giỏi hẳn Không ai dở hẳn Nhưng cả hai đều tự tin một cách đáng ngờ Chúng tôi thường động viên nhau bằng những câu rất có trách nhiệm như: “Không sao đâu, lần sau làm tốt hơn.” Vấn đề là lần sau đó không bao giờ tới. Có lần chúng tôi cùng nhau đặt mục tiêu. Đặt xong thì ngồi nhìn mục tiêu rất lâu. Nhìn chán rồi… để đó. Thắng hay nói: “Nếu tao tập trung hơn thì khác rồi.” Tôi rất đồng tình. Vì nếu Thắng tập trung hơn thì… tôi đỡ bị lôi theo. Còn tôi hay nói: “Tao làm vậy là có lý do.” Lý do là gì thì… tôi cũng đang tìm. Chúng tôi không giỏi, nhưng bù lại nói rất hay. Không làm được thì giải thích. Giải thích không xong thì cười. Cười không nổi thì bảo: “Thôi kệ.” Tinh thần của chúng tôi có thể gói gọn trong ba chữ: Không sao đâu. Không sao đâu nếu hôm nay chưa làm. Không sao đâu nếu kết quả không như mong đợi. Không sao đâu nếu mọi thứ hơi tệ. Vấn đề là… mọi thứ hơi tệ hoài. Có người hỏi: – “Hai đứa mày có điểm mạnh gì không?” Chúng tôi suy nghĩ rất lâu… Rồi trả lời: – “Tụi tao rất giỏi… bắt đầu lại.” Bắt đầu lại nhiều tới mức thành thạo. Thành thạo tới mức không còn thấy áp lực. Không còn áp lực tới mức… chẳng buồn bắt đầu. Tôi và Thắng từng hứa với nhau sẽ nghiêm túc hơn. Chúng tôi đã rất nghiêm túc… trong 5 phút đầu. Sau đó thì nghiêm túc chuyển sang nghiêm nghị nhìn nhau. Cuộc sống của chúng tôi giống như một vòng lặp: Quyết tâm → cố gắng → hơi mệt → nghỉ chút → thôi luôn. Nhưng dù vậy, chúng tôi vẫn sống rất lạc quan. Vì lạc quan là thứ duy nhất không cần kỹ năng. Nếu bạn đọc tới đây mà thấy mệt, thì xin chúc mừng — cảm giác đó chính là cuộc đời của hai đứa tôi. Tóm tắt lại cho dễ nhớ: Tôi là Vinh: hay hứa với bản thân, nhưng bản thân không tin lắm Thắng là Thắng: cái tên mang tính động viên là chính Hai đứa hợp lại: không tạo ra kỳ tích, chỉ tạo ra kỷ niệm Nếu bạn thấy đoạn này dài quá, thì đó chính là mục đích của nó. Còn nếu bạn vẫn đọc tiếp, thì… xin chia buồn, bạn rất kiên nhẫn. Xin cảm ơn vì đã dành thời gian quý báu của cuộc đời để đọc một đoạn giới thiệu mà chính người viết cũng không chắc là cần thiết 💀 nếu bạn đọc đến cuối thì đã năm 2067.trân trọng tạm biệt bạn|tôi là vinh 5-1-2026 hẹhẹ
0
0
0
0
0
0
0
2026-01-22 20:46:07
no con no tui 367 chai bia kìa
2026-01-20 20:52:12
200-0
2026-01-19 21:07:05
ok
2026-01-19 20:39:57
117013
2026-01-18 19:45:27
de y co tin nhan kia
2026-01-08 20:16:55
ê
2026-01-08 20:15:05
tại đường đông quá anh ơi
2026-01-08 19:59:25
Nǐ wǒ jiāng yǒngyuǎn bǐcǐ fúchí, wúlùn wǒmen xiānggé duō yuǎn, wǒmen yīrán shì péngyǒu.
2026-01-08 19:58:11
bro bị lệch múi giờ ak
2026-01-08 19:54:37
Nǐ wǒ jiāng yǒngyuǎn bǐcǐ fúchí, wúlùn wǒmen xiānggé duō yuǎn, wǒmen yīrán shì péngyǒu.