Giới thiệu về bản thân

cố gắng đỗ HVQY:HVKTMM:HVKTQS:HVCT:ĐH Y:ĐH MỞ HN:..............
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Trong cuộc đời mỗi người, sẽ luôn có một ai đó xuất hiện và để lại những dấu ấn sâu đậm trong trái tim. Với em, người đó chính là cô Lan – cô giáo dạy môn Ngữ văn năm lớp 6 của em. Cô Lan có một vẻ ngoài rất dịu dàng. Cô thường mặc những bộ áo dài truyền thống với họa tiết hoa nhã nhặn mỗi khi lên lớp. Mái tóc đen dài ngang lưng, luôn thoang thoảng mùi hương bưởi tự nhiên, khiến mỗi khi cô đi ngang qua, cả lớp đều cảm thấy thật dễ chịu. Nhưng điều khiến em ấn tượng nhất chính là đôi mắt sáng, chứa đựng sự bao dung và nụ cười hiền hậu luôn nở trên môi. Trong những giờ học, cô Lan không chỉ truyền dạy kiến thức mà còn truyền ngọn lửa đam mê văn chương cho chúng em. Giọng đọc của cô truyền cảm đến mức khi cô giảng bài "Bánh trôi nước", cả lớp như lặng đi, cảm nhận được từng nỗi niềm của người phụ nữ trong xã hội cũ. Kỷ niệm đáng nhớ nhất là lần em bị điểm kém trong bài kiểm tra giữa kỳ. Lúc đó em rất buồn và thất vọng về bản thân. Cô đã gọi em lại sau giờ học, không một lời trách mắng, cô nhẹ nhàng bảo: "Thất bại không đáng sợ, đáng sợ là khi em từ bỏ sự cố gắng". Cô đã tỉ mỉ chỉ ra những lỗi sai và hướng dẫn em cách triển khai ý tưởng tốt hơn. Chính sự tận tâm và lời động viên ấy đã giúp em lấy lại tự tin và đạt kết quả cao trong kỳ thi cuối năm. Cô Lan không chỉ là người thầy mà còn là một người dẫn đường tận tụy. Hình ảnh cô trên bục giảng với ánh mắt ấm áp mãi là động lực để em phấn đấu trở thành một người tử tế và có ích cho xã hội.
. Mở bài: Trực diện và gợi mở
  • Địa điểm, thời gian & Lời chào: (VD: Hà Nội, ngày... tháng... năm... | Chào cậu, người bạn đang ở cách tớ một màn hình điện thoại...)
  • Dẫn dắt: Đề cập đến việc chúng ta đang có hàng ngàn "bạn bè" trên mạng nhưng lại thấy cô đơn trong chính căn phòng của mình.
  • Vấn đề: Đặt câu hỏi tại sao khi công nghệ càng kết nối mọi thứ, con người lại càng xa nhau, dẫn đến lý do vì sao sự kết nối "thật" là không thể thay thế.
2. Thân bài: Giải quyết 3 luận điểm "thật" Ý 1: Thế giới số chỉ là "bản xem trước", đời thực mới là "trải nghiệm toàn phần"
  • Phân tích: Một cái biểu tượng cảm xúc không thể ấm bằng một cái nắm tay. Một cuộc gọi video không thể thay thế việc ngồi cùng nhau ngửi mùi cà phê và nghe tiếng cười thật của nhau.
  • Chốt: Công nghệ chỉ truyền đi dữ liệu, chỉ có sự gặp gỡ trực tiếp mới truyền đi năng lượng và cảm xúc.
Ý 2: Sự thấu cảm và tính nhân văn (Chống lại sự vô cảm)
  • Phân tích: Trên mạng, con người dễ buông lời cay đắng vì không nhìn thấy nỗi đau của đối phương qua màn hình. Khi đối mặt, ánh mắt và hơi thở buộc chúng ta phải sống tử tế hơn, bao dung hơn.
  • Chốt: Kết nối người với người giúp ta giữ lại phần "Người" giữa những thuật toán vô hồn.
Ý 3: Chữa lành sự cô đơn trong thế giới số
  • Phân tích: "Nghiện" mạng xã hội thực chất là sự tìm kiếm kết nối trong tuyệt vọng. Sự kết nối thật (đi chơi, trò chuyện, cùng làm việc) tạo ra những ký ức bền vững, thứ mà những lượt "Like" trôi đi sau vài giây không bao giờ làm được.
3. Kết bài: Thông điệp và hành động
  • Khẳng định lại: Thế giới số là công cụ để hỗ trợ, nhưng con người mới là điểm tựa của nhau.
  • Lời kêu gọi (Action): Đề nghị một hành động thực tế. (VD: "Sau khi đọc xong lá thư này, cậu hãy tắt điện thoại, bước ra ngoài và ôm lấy người thân của mình nhé.")
  • Lời kết: Ký tên.

rồi nhé giờ chỉ cồn chờ đến 6h 30 đi thoi

cay thế nhờ đcm trung quốc