Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đặng Nhã Uyên
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong những tác phẩm em đã học và đọc, em yêu thích nhất truyện ngắn Chiếc lá cuối cùng. Tác phẩm không chỉ hấp dẫn bởi cốt truyện cảm động mà còn ca ngợi tình yêu thương, lòng nhân hậu và sự hi sinh cao đẹp giữa con người với con người.

Truyện kể về Giôn-xi và Xiu – hai nữ họa sĩ nghèo sống cùng nhau. Khi mùa đông đến, Giôn-xi bị bệnh viêm phổi nặng và dần mất niềm tin vào sự sống. Cô cho rằng khi chiếc lá thường xuân cuối cùng rụng xuống thì mình cũng sẽ chết. Xiu rất lo lắng và luôn ở bên động viên bạn. Trong đêm mưa gió dữ dội, cụ Bơ-men – một họa sĩ già nghèo khổ – đã âm thầm vẽ một chiếc lá lên tường để tiếp thêm hi vọng cho Giôn-xi. Nhìn chiếc lá vẫn còn sau đêm bão, Giôn-xi dần lấy lại niềm tin và khỏi bệnh. Nhưng cụ Bơ-men lại qua đời vì bị cảm lạnh sau đêm vẽ chiếc lá.

Điều làm em xúc động nhất là sự hi sinh thầm lặng của cụ Bơ-men. Dù cuộc sống khó khăn, cụ vẫn sẵn sàng hi sinh bản thân để cứu người khác. Chiếc lá cuối cùng không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật mà còn là biểu tượng của tình yêu thương và nghị lực sống. Qua đó, nhà văn muốn gửi gắm thông điệp: con người cần biết yêu thương, giúp đỡ nhau và không được đánh mất hi vọng trong cuộc sống.

Ngoài nội dung sâu sắc, truyện còn hấp dẫn bởi nghệ thuật xây dựng tình huống bất ngờ và cảm động. Cách kết thúc truyện khiến người đọc vừa ngạc nhiên vừa xúc động. Ngôn ngữ kể chuyện giản dị nhưng giàu cảm xúc đã giúp câu chuyện để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng em.

Chiếc lá cuối cùng là một tác phẩm giàu ý nghĩa nhân văn. Truyện giúp em hiểu rằng tình yêu thương có thể đem lại sức mạnh lớn lao cho con người. Đồng thời, em cũng học được bài học về lòng nhân ái và niềm tin vào cuộc sống.

Đoạn thơ đã gợi cho em nhiều xúc động về sự hi sinh cao đẹp của thế hệ trẻ trong những năm tháng chiến tranh. Tuổi hai mươi là quãng đời đẹp nhất, đầy ước mơ và khát vọng nên “làm sao không tiếc”. Thế nhưng, khi Tổ quốc cần, những người thanh niên ấy vẫn sẵn sàng gác lại hạnh phúc riêng để lên đường chiến đấu. Câu thơ cuối vang lên như một lời khẳng định mạnh mẽ về tinh thần yêu nước và trách nhiệm đối với dân tộc. Em càng thêm biết ơn thế hệ cha anh đã hi sinh tuổi xuân để đem lại hòa bình hôm nay. Đoạn thơ cũng nhắc nhở tuổi trẻ chúng em phải sống có lí tưởng, biết cống hiến và trân trọng cuộc sống hiện tại.

Thành phần biệt lập

  • “Những tuổi hai mươi làm sao không tiếc”thành phần phụ chú (một dạng thành phần biệt lập).

Tác dụng

  • Bổ sung, giải thích thêm cho ý “không tiếc đời mình”.
  • Bộc lộ suy nghĩ, tình cảm chân thực của người lính: tuổi hai mươi là tuổi đẹp nhất nên không phải là không thấy tiếc.
  • Làm nổi bật sự hi sinh cao đẹp của thế hệ trẻ: dù rất tiếc tuổi xuân nhưng vẫn sẵn sàng cống hiến cho Tổ quốc.

Câu 1:

Bài thơ “Mùa cỏ nở hoa” của Hồng Vũ đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng. Qua những hình ảnh giản dị như cánh đồng, cỏ non, dòng nước mát…, người mẹ hiện lên với tình yêu thương dịu dàng và bao la dành cho con. Mẹ ví mình như cánh đồng rộng lớn, còn con là những ngọn cỏ nhỏ bé đang lớn lên trong vòng tay yêu thương của mẹ. Dù không phải là những hình ảnh lớn lao, bài thơ vẫn gợi lên sự ấm áp, bình yên và sự hi sinh thầm lặng của người mẹ. Em đặc biệt ấn tượng với mong muốn của mẹ rằng con hãy “hồn nhiên mà lớn”, lớn lên khỏe mạnh, trong sáng và mang lại niềm vui cho cuộc đời. Đọc bài thơ, em càng hiểu rằng tình mẹ luôn bền bỉ, âm thầm nuôi dưỡng con như những mạch nước ngầm nuôi dưỡng cỏ xanh. Từ đó, em càng thêm yêu thương, trân trọng mẹ của mình và tự nhắc nhở bản thân phải sống tốt hơn, chăm ngoan hơn để không phụ lòng mong mỏi của mẹ.


Câu 2:

Tình mẫu tử là một trong những tình cảm thiêng liêng và cao quý nhất trong cuộc đời mỗi con người. Từ khi chúng ta cất tiếng khóc chào đời, cha mẹ đã luôn yêu thương, che chở và hi sinh rất nhiều để nuôi dưỡng con khôn lớn. Tuy nhiên, trong xã hội hiện nay vẫn còn không ít người sống vô tâm, thờ ơ và không coi trọng cha mẹ của mình. Đây là một thực trạng đáng buồn cần được suy ngẫm.

Cha mẹ là những người đã dành cả cuộc đời để chăm sóc và lo lắng cho con cái. Họ không quản vất vả, khó khăn, thậm chí hi sinh cả ước mơ và hạnh phúc riêng để con có cuộc sống tốt hơn. Thế nhưng, khi trưởng thành, một số người lại trở nên lạnh nhạt với cha mẹ. Có người chỉ quan tâm đến công việc, tiền bạc, các mối quan hệ xã hội mà quên đi sự quan tâm, chăm sóc dành cho đấng sinh thành. Thậm chí, có người còn tỏ thái độ cáu gắt, thiếu tôn trọng hoặc bỏ mặc cha mẹ khi họ già yếu. Những hành vi đó không chỉ làm tổn thương sâu sắc đến tình cảm của cha mẹ mà còn thể hiện sự xuống cấp về đạo đức và lối sống.

Nguyên nhân của thực trạng này có thể xuất phát từ nhiều phía. Một phần là do nhịp sống hiện đại khiến con người trở nên bận rộn và ít quan tâm đến gia đình. Bên cạnh đó, một số người chưa nhận thức đầy đủ về giá trị của tình thân, sống ích kỉ và chỉ nghĩ đến bản thân mình. Ngoài ra, việc giáo dục đạo đức và tình cảm gia đình đôi khi cũng chưa được chú trọng đúng mức.

Mỗi người cần hiểu rằng cha mẹ không thể ở bên ta mãi mãi. Vì vậy, khi còn có thể, chúng ta hãy yêu thương, quan tâm và chăm sóc cha mẹ nhiều hơn. Những hành động nhỏ như hỏi thăm, chia sẻ, giúp đỡ cha mẹ trong công việc hằng ngày hay đơn giản là dành thời gian trò chuyện với cha mẹ cũng đủ làm họ cảm thấy hạnh phúc. Là học sinh, chúng ta cần cố gắng học tập tốt, sống ngoan ngoãn và biết kính trọng, hiếu thảo với cha mẹ.

Tình mẫu tử là món quà vô giá mà mỗi người may mắn có được. Vì thế, hãy trân trọng và gìn giữ tình cảm thiêng liêng ấy bằng sự yêu thương chân thành và những hành động thiết thực mỗi ngày.

Câu 1: Thể thơ tự do.

Câu 2: Chủ thể trữ tình là người mẹ.

Câu 3:
Biện pháp tu từ nhân hoá: “cỏ hát khúc mùa xuân”.
Tác dụng: làm cho hình ảnh cỏ trở nên sinh động, gợi vẻ đẹp tươi vui của thiên nhiên và thể hiện niềm hạnh phúc, yêu thương của người mẹ.

Câu 4:
Người mẹ mong con lớn lên hồn nhiên, tốt đẹp, mang lại niềm vui và sức sống cho cuộc đời.

Câu 5:
Em cần luôn yêu thương và kính trọng mẹ. Mỗi ngày em cố gắng học tập chăm chỉ để mẹ vui lòng. Em cũng nên giúp mẹ những công việc nhỏ trong gia đình như dọn dẹp nhà cửa, rửa bát, chăm sóc em nhỏ. Khi mẹ mệt, em có thể hỏi thăm và quan tâm đến mẹ nhiều hơn. Ngoài ra, em luôn lắng nghe lời khuyên của mẹ và sống ngoan ngoãn, lễ phép. Đó là những việc nhỏ nhưng giúp gìn giữ và vun đắp tình mẫu tử thiêng liêng.

I always try to help my family with daily chores. Every morning, I make my bed and tidy up my room. After school, I help my mother cook dinner and wash the dishes. At weekends, I clean the floor and water the plants in the garden. Sometimes, I help my father do small household repairs. Doing these things not only makes our house cleaner but also shows my love and responsibility toward my family.

1.Muong earn their living by farming and raising animals.

2.They are in the habit of exercising after work.

1.If you don’t drink more water,you will get more ance.

2.My sister wants to see the terraced fields in Sa Pa.

3.Unless he spends time on his phone, he will complete his work.

Bài thơ “Giễu ông đồ Bốn ở phố Hàng Sắt” là một tác phẩm trào phúng ngắn gọn nhưng sắc sảo, dùng giọng điệu hài hước và châm biếm để phê phán những kẻ giả nhân giả nghĩa, thích tô vẽ bản thân để được người đời nể trọng. Qua hình tượng “ông đồ Bốn”, bài thơ không chỉ mang tính chất đả kích cá nhân mà còn phản ánh một hiện tượng xã hội: sự khoác lác, giả danh trí thức để che đậy sự kém cỏi và tầm thường.

Ngay từ hai câu mở đầu, tác giả đã đặt ra một loạt câu hỏi nhằm lật tẩy lai lịch của “ông đồ”:
“Hỏi thăm quê quán ở nơi mô?
Không học mà sao cũng gọi đồ?”
Trong xã hội xưa, “ông đồ” là người có học, có chữ nghĩa, được dân làng kính trọng. Thế nhưng ở đây, ông Bốn lại “không học mà cũng gọi đồ”, tạo nên sự nghịch lý gây cười. Hai câu hỏi tu từ thể hiện thái độ hoài nghi, khơi mào cho giọng giễu cợt nối tiếp sau đó. Tác giả không công kích gay gắt mà lựa chọn cách hỏi hóm hỉnh, vừa như trò chuyện, vừa như khéo léo chạm vào cái sai trái của nhân vật.

Hai câu tiếp theo lại tiếp tục xoáy sâu vào sự vô lý của cái tên “đồ”:
“Ý hẳn người yêu mà gọi thế,
Hay là mẹ đẻ đặt tên cho!”
Cách nói giả vờ ngây ngô của tác giả càng làm tăng tính châm biếm. Một danh xưng vốn gắn với học vấn nay bị hạ xuống thành trò gọi vui của người yêu hay cái tên mẹ đặt lúc chào đời. Điều này cho thấy sự rẻ rúng của danh phận, đồng thời chế nhạo thói khoe mẽ, thích được trọng vọng của ông Bốn. Qua cách hỏi đùa, tác giả khiến người đọc hiểu rằng chữ “đồ” ở đây hoàn toàn không xứng với tài học, chỉ là lớp vỏ bên ngoài che đậy sự dốt nát.

Bốn câu thơ cuối tập trung miêu tả ngoại hình và nghề nghiệp thật của ông Bốn, càng làm nổi bật bản chất giả tạo:
“Áo quần đĩnh đạc trông ra cậu,
Ăn nói nhè nhàng nhác giọng Ngô.
Hỏi mãi mới ra thằng bán sắt,
Mũi nó gồ gồ, trán nó giô.”
Ở bề ngoài, ông Bốn tỏ ra “đĩnh đạc”, ăn nói “nhè nhàng” làm ra vẻ người lịch thiệp, có học. Nhưng càng khắc họa vẻ giả tạo đó bao nhiêu, tác giả càng dễ dàng bóc trần sự thật bấy nhiêu. Phải “hỏi mãi” mới biết ông chỉ là “thằng bán sắt”, hoàn toàn không có học vấn hay địa vị. Hai từ “thằng bán” được sử dụng cố ý nhằm hạ thấp, qua đó đập tan lớp vỏ bảnh bao ông tự tạo ra.

Đặc biệt, việc miêu tả ngoại hình “mũi gồ gồ, trán giô” mang màu sắc trào phúng rất rõ. Đây là những nét xấu, thô kệch, tương phản với dáng vẻ “đĩnh đạc” mà ông cố thể hiện. Sự đối lập ấy vừa hài hước vừa đậm chất đả kích, khiến hình tượng ông Bốn trở nên lố bịch và nực cười.

Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng ngôn ngữ đời thường, dí dỏm, kết hợp với các biện pháp hỏi tu từ, phóng đại và miêu tả ngoại hình để khắc họa tính cách giả dối của nhân vật. Giọng điệu châm chọc nhưng nhẹ nhàng, không quá gay gắt, tạo nên sức mạnh phê phán tinh tế mà thấm thía.

Tóm lại, bài thơ “Giễu ông đồ Bốn ở phố Hàng Sắt” vừa mang tính giải trí vừa chứa đựng ý nghĩa xã hội sâu sắc. Qua hình tượng ông đồ giả, tác phẩm phê phán những kẻ thích khoe mẽ, giả danh trí thức để che đậy sự tầm thường. Đồng thời, bài thơ cũng nhắc nhở mỗi người phải sống trung thực, tự trọng, và không nên chạy theo hư danh. Với lối viết hóm hỉnh và sắc sảo, bài thơ xứng đáng là một tiếng cười trào phúng tiêu biểu, đậm chất dân gian và giàu tính nhân văn.

Để thể hiện tinh thần yêu nước, em luôn cố gắng học tập chăm chỉ để mai này góp phần xây dựng đất nước. Em giữ gìn vệ sinh nơi ở và trường học, cùng mọi người bảo vệ môi trường xanh – sạch – đẹp. Em cũng tự hào tìm hiểu về lịch sử dân tộc và biết ơn những người đã hi sinh cho Tổ quốc. Trong tương lai, em sẽ tiếp tục rèn luyện bản thân, sống có trách nhiệm và sẵn sàng đóng góp cho cộng đồng. Em tin rằng mỗi hành động nhỏ hôm nay đều có thể làm cho đất nước ngày càng tốt đẹp hơn.