Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguỵ Huyền Trang
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

"1/4 mái nhà" thường không có thuật ngữ kỹ thuật riêng biệt, mà nó có thể chỉ một phần mái có độ dốc 1/4 (tỉ lệ 1 đơn vị cao trên 4 đơn vị ngang) hoặc một mái nhà cấp 4 (loại mái đơn giản, phổ biến), có thể lợp ngói hoặc tấm lợp, thường thấy ở nhà một tầng, hoặc có thể dùng để mô tả một góc mái trong kiểu mái Thái có nhiều lớp dốc.

Người thực vật" (trạng thái thực vật) là người bị tổn thương não nghiêm trọng, mất ý thức, không nhận biết được môi trường xung quanh, nên họ không "sợ" theo cách con người bình thường có thể cảm nhận; điều họ "sợ" nhất (dù không thể diễn đạt) chính là sự tổn thương não bộ không hồi phục, sự phụ thuộc hoàn toàn vào người khác và nguy cơ các biến chứng đe dọa tính mạng như nhiễm trùng, suy dinh dưỡng, hoặc các vấn đề tim mạch, hô hấp.

Câu chuyện về tinh thần trách nhiệm và thói vô trách nhiệm trong xã hội hiện nay khiến cho chúng ta có nhiều quan tâm. Trách nhiệm là ý thức, hành vi luôn làm tốt và trọn vẹn một việc gì đó của con người. Còn ngược lại, việc không có ý thức muốn làm tốt việc của mình, đó là biểu hiện của thói vô trách nhiệm. Nói về tinh thần trách nhiệm, đây là vấn đề thuộc về đạo lý của con người. Sống trong đời này, trách nhiệm với gia đình, bạn bè, xã hội và công việc là điều tất yếu. Nó khẳng định sự chín chắn, trưởng thành và tâm hồn cao đẹp của chúng ta. Con cái có trách nhiệm với gia đình, công dân có trách nhiệm với xã hội, đó là đạo lý muôn đời. Nhưng trên hết, con người còn phải có trách nhiệm với chính bản thân mình. Vì nếu không sống tốt với chính mình thì chẳng thể sống tốt với ai. Bởi vậy, xã hội ngày nay những con người sống có trách nhiệm thực sự đáng ca ngợi và trân trọng. Những người con dù tuổi đã cao vẫn chăm sóc mẹ già, dù bệnh tật, tật nguyền vẫn cố gắng nuôi bản thân, thậm chí nuôi cả bố mẹ… Hay có rất nhiều bạn trẻ, nhận thức được sứ mệnh của mình nên sống cống hiến, sống vì cộng đồng từ những việc làm nhỏ như đi tình nguyện, giúp đỡ người nghèo, thu gom rác thải… Sống có trách nhiệm mang đến sức lan tỏa rộng lớn cho mọi người trong xã hội. Ngược lại, thói vô trách nhiệm lại gây nhiều mối nguy hại lớn. Cứ nghĩ chỉ cần vứt một chút rác thôi chảng ảnh hưởng gì đến môi trường đâu; tiêu một chút tiền thôi, bố mẹ không nghèo đi đâu; lười học một hôm thôi chắc không học dốt đi đâu; chơi hôm nay thôi không ảnh hưởng gì đến tương lai đâu… Chỉ cần mỗi thứ một chút, một chút thôi, chúng ta không ngờ thành thói quen, mà lâu dần thành thói vô trách nhiệm lúc nào không hay vậy. Nó ảnh hưởng nghiêm trọng đến gia đình, xã hội và quan trọng nhất là bản thân. Chỉ cần một hành động nhỏ hôm nay bạn có thể biến mình thành người có trách nhiệm hay vô trách nhiệm ngày mai!


Câu 1: truyện được viết theo ngôi kể thứ nhất và thứ ba

Câu 2: trong câu truyện Quỳnh là nhân vật hài hước và gây cười cho người xem

Câu 3:Lời của Quỳnh có nghĩa hàm ẩn sâu sắc: Bụng kêu "ong óc" là nói về sự đói khát vật chất (cơm, gà, cá), nhấn mạnh nhu cầu cơ bản của con người, đối lập hoàn toàn với những thứ trừu tượng như "tiếng chữ, tiếng sách" mà những người dốt nhưng thích sĩ diện không hiểu, qua đó vạch trần sự nông cạn, giả dối của lão trọc phú và đề cao giá trị thực tế, bản chất con người.

Câu 4:Trong truyện cười dân gian "Phơi sách, phơi bụng" (hay "Phơi sách"), các thủ pháp gây cười chính là phóng đại, nói quá, tương phản, lộ mà kín, /navkín mà hở (ẩn ý), và tạo tình huống éo le bất ngờ.

Câu 5:Truyện "Phơi sách", "Phơi bụng" (thường gắn liền với truyện cười dân gian, tục ngữ, ca dao, hoặc truyện ngắn có yếu tố hài hước, châm biếm) thường do tác giả dân gian (khuyết danh) hoặc nhà văn hiện đại viết nhằm phản ánh thói hư tật xấu (ham học hình thức, lười biếng, khoe khoang, thiếu thực tế), châm biếm những thói quen tiêu cực trong xã hội, đồng thời giáo dục, nhắc nh nhở mọi người phải sống thực chất, có kiến thức thật sự, biết trân trọng lao động và học tập đúng nghĩa, qua đó đề cao giá trị hiền tài, chân-thiện-mỹ bằng tiếng cười nhẹ nhàng, sâu sắc, mang tính răn dạy cao.

Câu 6:Câu chuyện "Phơi sách, phơi bụng" dạy em bài học sâu sắc về sự trân trọng tri thức, phê phán thói giả dốt, thích khoe mẽ, đồng thời ngợi ca trí tuệ Thủ Khoa Nghiêu (Quỳnh), giúp em nhận ra giá trị thực sự nằm ở kiến thức chứ không phải ở vẻ bề ngoài hay sự giàu có; từ đó, em sẽ nỗ lực học tập, trau dồi bản thân để hiểu biết sâu sắc, tránh xa sự nông cạn, học đòi hời hợt như lão trọc phú.

Câu 1:Bài thơ "Đề đền Sầm Nghi Đống" của Hồ Xuân Hương là một tác phẩm trào phúng sắc sảo, sử dụng thể thơ thất ngôn tứ tuyệt để thể hiện thái độ coi thường, thách thức thần tượng hóa và chế giễu một cách khinh bỉ đối với tướng giặc Sầm Nghi Đống. Bài thơ mở đầu bằng hình ảnh đền thờ “cheo leo”, đầy bất kính, bác bỏ hoàn toàn ý nghĩa thiêng liêng của ngôi đền. Bằng việc tự hỏi “Thân này xưa vốn gián trào”, tác giả ngầm bộc lộ khát vọng được bình đẳng, ngang hàng với nam giới, đồng thời thể hiện sự khinh bỉ sâu sắc đối với tướng giặc chỉ có “sự nghiệp bấy nhiêu”. Tác phẩm bộc lộ tư tưởng mới mẻ, khát vọng lập nên sự nghiệp lớn lao và thể hiện cái tôi cá nhân mạnh mẽ của Hồ Xuân Hương.

Câu 2:Giới thiệu trách nhiệm của mỗi người công dân trong việc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, khẳng định đây là một nhiệm vụ thiêng liêng và quan trọng.

Giải thích ý nghĩa của trách nhiệm xây dựng và bảo vệ đất nước. Đó là trách nhiệm hoàn thành tốt công việc được giao, rèn luyện đạo đức, lối sống có trách nhiệm và tham gia vào sự phát triển chung của xã hội.

Mỗi người cần nỗ lực học tập, trau dồi kiến thức, kỹ năng để nâng cao năng lực bản thân, sẵn sàng cống hiến sức trẻ, trí tuệ cho đất nước.

Tích cực tham gia các hoạt động công ích, các hoạt động tình nguyện, sống có tinh thần đoàn kết, sẵn sàng chia sẻ và giúp đỡ những người xung quanh.

Mỗi người cần có ý thức giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt, bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa tốt đẹp của dân tộc, góp phần tạo nên một xã hội giàu bản sắc.

Khi mỗi cá nhân sống có trách nhiệm, đó là sự thể hiện lòng tự trọng và là nền tảng để tạo nên một cộng đồng vững mạnh. Sự đoàn kết, tình yêu thương và lòng tự hào dân tộc sẽ là động lực giúp đất nước vượt qua mọi khó khăn, thách thức.

Khẳng định lại tầm quan trọng của trách nhiệm công dân trong việc xây dựng và bảo vệ đất nước, đồng thời kêu gọi mọi người cùng chung tay thực hiện nhiệm vụ cao cả này.

Câu 1:Thất ngôn tứ tuyệt.

Câu 2:Chỉ ra trợ từ và từ tượng hình là :kìa và cheo leo

Câu 3:Ghi lại các từ ngữ miêu tả thái độ của nữ sĩ và nhận xét

Các từ ngữ miêu tả thái độ:"Ghé mắt trông ngang": Thể hiện cái nhìn coi thường, không ngưỡng mộ.

"Kìa": Gợi hành động chỉ trỏ, thiếu tôn kính.

Nhận xét về thái độ: Thái độ coi thường, khinh bỉ và bất kính đối với Sầm Nghi Đống và ngôi đền.

Câu 4:Xác định và phân tích tác dụng biện pháp tu từ :

Ẩn dụ chuyển đổi cảm giác: Tác giả "ghé mắt trông ngang" để miêu tả cái nhìn khinh thường, không phải là cái nhìn ngưỡng mộ.

Liệt kê: "Kìa đền Thái thú đứng cheo leo" cho thấy hình ảnh một ngôi đền có thế đứng không vững chãi, dễ bị đổ vỡ, gợi liên tưởng đến sự nghiệp của viên tướng.

Tác dụng: Biện pháp này giúp tác giả làm nổi bật thái độ coi thường, bất kính đối với Sầm Nghi Đống và ngôi đền. Tác giả tước bỏ tính chất thiêng liêng của ngôi đền, đồng thời khẳng định sự coi thường của mình trước thái độ bất tài, hèn nhát của viên tướng.

Câu 5:Thông điệp tác giả gửi gắm qua bài thơ là sự khinh bỉ đối với tướng giặc Sầm Nghi Đống, một kẻ thù thất bại trong lịch sử, đồng thời thể hiện khát vọng bình đẳng giới và ý thức tự hào về tài năng của phụ nữ. Thái độ bất kính với ngôi đền không chỉ là sự bất kính với một cá nhân, mà còn là lời thách thức ngầm đối với quan niệm trọng nam khinh nữ trong xã hội phong kiến. Qua đó, tác giả đã thể hiện cái tôi mạnh mẽ, ý thức về bản thân và niềm tin vào sự giải phóng cá tính của con người.


Câu1 :Sau khi đọc đoạn trích, em cảm thấy lòng mình tràn đầy niềm tự hào, xúc động và biết ơn sâu sắc trước vẻ đẹp đất nước và sự hy sinh của thế hệ đi trước. Hình ảnh mùa thu tươi đẹp, trong trẻo hòa quyện với quá khứ hào hùng đã khơi dậy trong em niềm yêu nước mãnh liệt và ý thức trách nhiệm với tổ quốc.

Câu 2 Đoạn trích "Đất nước" của Nguyễn Đình Thi đã vẽ nên một bức tranh tuyệt đẹp về đất nước, từ vẻ đẹp thiên nhiên đến những trang sử hào hùng, đồng thời gợi cho người đọc niềm tự hào và ý thức về nguồn cội. Tuy nhiên, trong bối cảnh cuộc sống hiện đại đầy sôi động và cạnh tranh, sự khiêm tốn dường như đang dần bị lu mờ. Sự khiêm tốn là một đức tính vô cùng quý báu, thể hiện thái độ tôn trọng người khác, biết mình biết người, không tự cao tự đại hay khoe khoang thành tích. Nó không có nghĩa là tự ti, mà là sự nhún nhường, luôn cầu thị, học hỏi và tôn trọng những giá trị của người khác. Thế nhưng, trong cuộc sống hiện nay, không ít người lại có xu hướng đề cao cái tôi cá nhân, chỉ biết đến bản thân mà quên đi những người xung quanh. Sự cạnh tranh khốc liệt trong công việc, học tập khiến nhiều người chỉ mải mê chạy theo những thành tích cá nhân mà không có thời gian để nhìn lại mình. Thậm chí, có những người còn dùng thủ đoạn, lừa gạt để đạt được mục đích, không quan tâm đến đạo đức hay nhân cách. Bên cạnh đó, nhiều người lại tự xem mình là "trung tâm của vũ trụ", luôn cho mình là đúng, không tiếp thu ý kiến của người khác. Họ quên rằng, mỗi người đều có những điểm mạnh, điểm yếu riêng, và chỉ khi biết lắng nghe, tiếp thu, học hỏi từ người khác, chúng ta mới có thể hoàn thiện bản thân. Để có thể xây dựng một xã hội văn minh, phát triển bền vững, chúng ta cần rèn luyện cho mình tính khiêm tốn. Sự khiêm tốn là một đức tính vô cùng quý báu, thể hiện thái độ tôn trọng người khác, biết mình biết người, không tự cao tự đại hay khoe khoang thành tích. Nó không có nghĩa là tự ti, mà là sự nhún nhường, luôn cầu thị, học hỏi và tôn trọng những giá trị của người khác.

Câu1 :Sau khi đọc đoạn trích, em cảm thấy lòng mình tràn đầy niềm tự hào, xúc động và biết ơn sâu sắc trước vẻ đẹp đất nước và sự hy sinh của thế hệ đi trước. Hình ảnh mùa thu tươi đẹp, trong trẻo hòa quyện với quá khứ hào hùng đã khơi dậy trong em niềm yêu nước mãnh liệt và ý thức trách nhiệm với tổ quốc.

Câu 2 Đoạn trích "Đất nước" của Nguyễn Đình Thi đã vẽ nên một bức tranh tuyệt đẹp về đất nước, từ vẻ đẹp thiên nhiên đến những trang sử hào hùng, đồng thời gợi cho người đọc niềm tự hào và ý thức về nguồn cội. Tuy nhiên, trong bối cảnh cuộc sống hiện đại đầy sôi động và cạnh tranh, sự khiêm tốn dường như đang dần bị lu mờ. Sự khiêm tốn là một đức tính vô cùng quý báu, thể hiện thái độ tôn trọng người khác, biết mình biết người, không tự cao tự đại hay khoe khoang thành tích. Nó không có nghĩa là tự ti, mà là sự nhún nhường, luôn cầu thị, học hỏi và tôn trọng những giá trị của người khác. Thế nhưng, trong cuộc sống hiện nay, không ít người lại có xu hướng đề cao cái tôi cá nhân, chỉ biết đến bản thân mà quên đi những người xung quanh. Sự cạnh tranh khốc liệt trong công việc, học tập khiến nhiều người chỉ mải mê chạy theo những thành tích cá nhân mà không có thời gian để nhìn lại mình. Thậm chí, có những người còn dùng thủ đoạn, lừa gạt để đạt được mục đích, không quan tâm đến đạo đức hay nhân cách. Bên cạnh đó, nhiều người lại tự xem mình là "trung tâm của vũ trụ", luôn cho mình là đúng, không tiếp thu ý kiến của người khác. Họ quên rằng, mỗi người đều có những điểm mạnh, điểm yếu riêng, và chỉ khi biết lắng nghe, tiếp thu, học hỏi từ người khác, chúng ta mới có thể hoàn thiện bản thân. Để có thể xây dựng một xã hội văn minh, phát triển bền vững, chúng ta cần rèn luyện cho mình tính khiêm tốn. Sự khiêm tốn là một đức tính vô cùng quý báu, thể hiện thái độ tôn trọng người khác, biết mình biết người, không tự cao tự đại hay khoe khoang thành tích. Nó không có nghĩa là tự ti, mà là sự nhún nhường, luôn cầu thị, học hỏi và tôn trọng những giá trị của người khác.

Câu1 :Sau khi đọc đoạn trích, em cảm thấy lòng mình tràn đầy niềm tự hào, xúc động và biết ơn sâu sắc trước vẻ đẹp đất nước và sự hy sinh của thế hệ đi trước. Hình ảnh mùa thu tươi đẹp, trong trẻo hòa quyện với quá khứ hào hùng đã khơi dậy trong em niềm yêu nước mãnh liệt và ý thức trách nhiệm với tổ quốc.

Câu 2 Đoạn trích "Đất nước" của Nguyễn Đình Thi đã vẽ nên một bức tranh tuyệt đẹp về đất nước, từ vẻ đẹp thiên nhiên đến những trang sử hào hùng, đồng thời gợi cho người đọc niềm tự hào và ý thức về nguồn cội. Tuy nhiên, trong bối cảnh cuộc sống hiện đại đầy sôi động và cạnh tranh, sự khiêm tốn dường như đang dần bị lu mờ. Sự khiêm tốn là một đức tính vô cùng quý báu, thể hiện thái độ tôn trọng người khác, biết mình biết người, không tự cao tự đại hay khoe khoang thành tích. Nó không có nghĩa là tự ti, mà là sự nhún nhường, luôn cầu thị, học hỏi và tôn trọng những giá trị của người khác. Thế nhưng, trong cuộc sống hiện nay, không ít người lại có xu hướng đề cao cái tôi cá nhân, chỉ biết đến bản thân mà quên đi những người xung quanh. Sự cạnh tranh khốc liệt trong công việc, học tập khiến nhiều người chỉ mải mê chạy theo những thành tích cá nhân mà không có thời gian để nhìn lại mình. Thậm chí, có những người còn dùng thủ đoạn, lừa gạt để đạt được mục đích, không quan tâm đến đạo đức hay nhân cách. Bên cạnh đó, nhiều người lại tự xem mình là "trung tâm của vũ trụ", luôn cho mình là đúng, không tiếp thu ý kiến của người khác. Họ quên rằng, mỗi người đều có những điểm mạnh, điểm yếu riêng, và chỉ khi biết lắng nghe, tiếp thu, học hỏi từ người khác, chúng ta mới có thể hoàn thiện bản thân. Để có thể xây dựng một xã hội văn minh, phát triển bền vững, chúng ta cần rèn luyện cho mình tính khiêm tốn. Sự khiêm tốn là một đức tính vô cùng quý báu, thể hiện thái độ tôn trọng người khác, biết mình biết người, không tự cao tự đại hay khoe khoang thành tích. Nó không có nghĩa là tự ti, mà là sự nhún nhường, luôn cầu thị, học hỏi và tôn trọng những giá trị của người khác.