Giới thiệu về bản thân
Mẹ gọi với vào trong nhà: "Hương ơi, cất quần áo đi con! Sắp mưa rồi!” Em vội vàng chạy ra sân khi những đám mây đen đang xô đẩy nhau phủ kín cả nền trời. Và cơn mưa đầu hạ ập đến, bắt đầu từ những tiếng lộp bộp mỗi lúc một dày thêm trên mái hiên trước nhà. Những cơn mưa rào mùa hạ lúc nào cũng vội vàng như thế.
Nếu không có những đám mây kia, mặt trời chắc sẽ biến cả mặt đất thành giàn hỏa thiêu bởi cái nắng gay gắt, oi bức của nó. Không một cành lá nào chịu đung đưa mà chỉ nằm ủ rũ, im lìm hứng chịu cái nóng.
Mưa mỗi lúc thêm nặng hạt và gió bắt đầu thổi mạnh. Nhìn từ xa mưa như tấm màn trắng đục khổng lồ phủ kín cả đất trời. Trên đường vẫn còn lác đác vài bóng người đang gồng mình lên, cố xuyên qua màn nước. Những tia chớp xé ngang bầu trời không quên kéo theo tiếng sấm ầm ầm, rền rĩ.
Rặng cây phi lao trước nhà bị vần vũ trong mưa gió. Bộ dạng ủ rũ lúc trước giờ đã biến mất, chúng như đang dang tay ra đón những tia nước mưa xiên chéo, nhờ mưa bóc đi những lớp vỏ cây đã khô cằn. Mưa vẫn xối xả trút xuống mái hiên ầm ầm như trống dội. Nhìn lũ bạn í ới gọi nhau ra tắm mưa thích thú biết mấy nhưng em còn e dè ánh mắt của mẹ. Bất giác giơ tay ra hứng những giọt nước mưa ran rát nhưng mát lạnh có cái gì tươi mới dường như cũng trỗi dậy trong em.
Nhưng chỉ vài tiếng sau, mưa bắt đầu ngớt dần rồi tạnh hẳn, nước chưa kịp thoát còn đọng lại trên sân thành một vũng lớn. Thế là những chiếc thuyền giấy trắng, đỏ lại bập bềnh trôi nổi trên cái vũng nước mà chúng em tưởng tượng nó như một cái hồ siêu nhỏ. Những tia nắng đầu tiên đã nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất trước khi lướt qua những giọt nước còn đọng lại trên lá làm nó long lanh lên trong giây lát. Những chú chim chuyền cành khiến những giọt nước mưa còn lưu luyến đọng lại trên những mép lá vội vã rớt xuống rồi nhanh chóng thẩm thấu xuống nền đất. Vạn vật như được tái sinh sau cơn mưa đầu hạ. Những cái cây trút bỏ đi được lớp áo bụi bặm, vẫy tay đón gió. Tiếng xe cộ. Tiếng mọi người cười nói. Và cầu vồng sau mưa.
Mùa hè đến cùng với những cơn mưa mùa hạ tinh nghịch thích đến, thích đi mà không báo trước. Nhưng chắc hẳn những cơn mưa biết rằng mọi vật đều biết ơn sự hiện diện của nó. Và cầu vồng xuất hiện phía chân trời xa xa kia như lời chào tạm biệt đẹp đẽ nhất đến với thế gian mà những cơn mưa rào mùa hạ dù hay vội vã vẫn kịp để lại.
Ngoài kĩ thuật trồng trọt, ông nội còn chia sẻ với Tuấn những câu chuyện về cuộc sống, về sự kiên nhẫn và tình yêu thương mà con người dành cho thiên nhiên. [1] Câu 6
Nội dung chính: Câu chuyện kể về việc Tuấn học cách trồng cây từ ông nội, qua đó không chỉ học được kỹ thuật trồng trọt mà còn nhận thức được những giá trị sống quý báu như sự kiên nhẫn, tình yêu thiên nhiên và cách nuôi dưỡng ước mơ. Câu 7 :
Thông điệp:
- Thiên nhiên là người thầy dạy chúng ta về tình yêu thương, sự chăm chỉ và kiên nhẫn.
- Trồng cây cũng như nuôi dưỡng ước mơ: cần sự chăm sóc tận tâm, kiên trì thì mới nhận được "trái ngọt".
Dùng từ ngữ nối (ví dụ: nên, vì vậy, nhờ đó):
"Ông nội rất giỏi trong việc trồng trọt, nhờ đó Tuấn học được nhiều điều từ ông nội về cách chăm sóc cây cối." Câu 9
- Em đồng ý với quan điểm của ông nội.
- Tại sao? Vì cả hai quá trình đều cần sự kiên nhẫn chăm sóc (thời gian), sự chăm chỉ (công sức), và tình yêu thương (tâm huyết). Khi thực hiện ước mơ hay trồng cây, chúng ta đều phải đối mặt với khó khăn, nhưng nếu không bỏ cuộc, kết quả cuối cùng sẽ là sự thành công, niềm vui và sự trưởng thành
Bài làm
Từ xa xưa, ông bà ta đã có câu tục ngữ để răn dạy con cháu ngay từ thuở còn thơ rằng: "Học ăn, học nói, học gói, học mở", như vậy, chứng tỏ lời ăn tiếng nói là một vấn đề hết sức quan trọng, cần phải học hỏi và trau dồi liên tục. Lời nói là phương tiện giao tiếp chủ yếu nhất của con người, thông qua đó những tâm tư tình cảm được bộc lộ một cách rõ ràng và trực tiếp nhất mà không một phương tiện giao tiếp nào khác có thể thay thế được. Lời ăn, tiếng nói cũng thể hiện được những nét đẹp riêng biệt trong ngôn ngữ của mỗi quốc gia dân tộc, việc phát ngôn bất kỳ một vấn đề nào cũng cần được kiểm tra và có sự chuẩn bị, không phải cứ thích là nói, là buông lời một cách vô tổ chức, chẳng thế mới có cây: "Uốn lưỡi bảy lần trước khi nói". Thế nhưng có một thực trạng rất đáng buồn hiện nay rằng một bộ phận giới trẻ không nhận thức được tầm quan trọng của lời nói và những phát ngôn của bản thân mình khi đứng trong một cuộc giao tiếp với người khác. Họ dễ dàng buông ra những lời nói thiếu văn hóa, những câu nói tục, chửi thề mà không biết ngượng miệng, thậm chí còn cho đó là trò vui, là cách thể hiện bản thân. Đây là một vấn đề hết sức đáng quan tâm và cần chấn chỉnh để có một xã hội văn minh, sạch đẹp hơn.
Nói tục chửi thề là một khái niệm chung để chỉ tất cả những phát ngôn đi ngược lại với đạo đức thuần phong mỹ tục, xúc phạm đến danh dự ông bà tổ tiên, xúc phạm người khác bằng những từ ngữ thô tục, thiếu lịch sự, kém văn minh. Những người nói tục chửi bậy không có ý thức tôn trọng người đối diện, khi cứ ào ào tuôn ra những lời lẽ khiến họ cảm thấy khó chịu, bực dọc, còn bản thân người nói lại cho rằng đó là vui, là cách thể hiện bản thân. Nói tục chửi thề vốn không còn là vấn đề lạ lẫm, đặc biệt là với giới trẻ hiện nay, việc nói bậy trở thành thói xấu khó bỏ. Chúng ta thường nghĩ rằng, chỉ khi gặp những chuyện quá ức chế, bất bình người ta mới có thể văng tục, chửi thề những lời bất bình, để giải tỏa bản thân, tuy nhiên không đến mức thái quá. Còn hiện nay, việc nói tục chửi thề xuất hiện đầy rẫy ở mọi nơi, hầu như đi đâu cũng có thể bắt gặp ai đó đang phun ra những lời không mấy tốt đẹp, mặc dù nhìn ngoài họ vẫn đang cười đùa vui vẻ, chứ chẳng giống đang điên tiết vì chuyện bất bình nào đó. Không chỉ giới hạn đối tượng giao tiếp là bạn bè, thậm chí giới trẻ ngày nay còn ngông cuồng sẵn sàng phát ra những lời hàm hồ, kém văn minh với cả bậc cha, anh, những người lớn tuổi. Họ không hề cảm thấy đó là việc xấu hổ hay thiếu tôn trọng bản thân và người khác mà cho rằng đó là chuyện đương nhiên, có người còn cố biện hộ rằng nói tục nhưng tâm hồn họ không hề xấu xa. Thử hỏi tâm hồn đẹp, biết tự trọng bản thân, tôn trọng người khác thì liệu cái miệng họ có thể vô ý vô tứ phát ngôn ra những lời thiếu văn minh, thiếu lịch sự khiến người khác ngán ngẩm như vậy hay không? Thực chất đó là biểu hiện của một nhân cách thiếu giáo dục, thiếu văn hóa, thiếu cả suy nghĩ thì đúng hơn.
Nói tục chửi thề theo tôi thấy chẳng mang lại được một thứ lợi ích nào cả, mà chỉ chồng chất những tác hại, đôi khi người nói vẫn chưa thể nhận thức được. Thứ nhất, khi bạn nói tục chửi thề, tức là khả năng ngôn ngữ của bạn bị hạn chế, bạn chưa tìm được một cách diễn giải hợp lý cho cảm xúc của mình dẫn tới nói đại mà nói đại thì thường dẫn tới nói sai. Và bạn thất bại ngay từ bước đầu trong giao tiếp, người nghe không hiểu bạn muốn trình bày cảm xúc gì bằng những lời tục tĩu ấy, thêm nữa họ sẽ ngay lập tức có ấn tượng không mấy tốt đẹp về bạn, và bạn sẽ khó có thể tiếp chuyện với họ thêm nữa. Việc nói tục chửi thề lâu dần thành một thói quen khó bỏ, trở thành câu cửa miệng, khiến cho bất cứ ai nhìn vào cũng phải nhìn nhận lại về tư cách đạo đức của bạn, bởi người ta thường tin vào những gì mình, nghe thấy nhìn thấy trước tiên. Thêm vào đó việc bạn kém lịch sự, duyên dáng trong giao tiếp, khiến mọi người dần trở nên sợ hãi và xa lánh, bởi họ không muốn bị nhiễm những cái xấu vào người. Chẳng có chàng trai hay cô gái nào ưa thích việc bạn gái bạn trai của mình suốt ngày văng tục chửi thề như tát nước vào mặt người khác cả. Trên tất cả, họ cũng sợ bị đánh giá khi giao tiếp với một người luôn có những phát ngôn thiếu cẩn trọng, thiếu suy nghĩ, thích chêm vào những từ ngữ tục tĩu không phù hợp với hoạt cảnh giao tiếp.
Với người giao tiếp với bạn, trước hết họ không thể diễn giải và định nghĩa được những lời kém văn minh của bạn, họ sẽ lâm vào trạng thái ức chế, khó chịu và không muốn nói chuyện với một người thiếu văn hóa thêm nữa. Họ sẽ dễ có cái nhìn nhận đánh giá không mấy tốt đẹp dành cho bạn, đồng thời có những suy nghĩ làm sao để kết thúc cuộc nói chuyện, chưa kể họ sẽ có những lời bình, lan truyền về tật nói tục của bạn cho nhiều người khác nữa. Thêm vào đó, việc bạn nói tục trước mặt trẻ con, đặc biệt là lứa tuổi nhỏ nhận thức chưa có chúng sẽ dễ dàng bắt chước, vấy bẩn cái tâm hồn trong sáng, biến chúng thành những đứa trẻ hư, không có giáo dục, nề nếp.
Nghiêm trọng hơn việc nói tục chửi thề của bạn sẽ trở thành thước đo để người ta đánh giá cha mẹ bạn, gia đình bạn rằng đó là gia đình thiếu văn hóa, không biết dạy con, người ta sẽ không tôn trọng cả bạn và cha mẹ các bạn. Đồng thời việc giới trẻ văng tục chửi thề ở mọi nơi ngày càng gia tăng đã ngày càng làm giá trị đạo đức xã hội đi xuống, ảnh hưởng đến tầm nhận thức của con người và văn hóa tốt đẹp của đất nước.
Một vài nguyên nhân chính dẫn tới việc nói tục chửi thề diễn ra phổ biến chủ yếu là do tiếp xúc với môi trường kém lành mạnh, sớm phải nghe những lời nói kém văn minh lịch sự, từ bề trên, từ bạn bè, anh chị,... Cha mẹ, gia đình, nhà trường trong quá trình giáo dục còn lơ là, chưa đủ quan tâm uốn nắn việc giao tiếp ứng xử của các em, khiến các em nói theo bản năng, mà không nhận thức được hậu quả, lâu dần trở thành thói quen khó từ bỏ, bởi chúng đã ăn sâu vào tâm hồn, trở nên chai lì với những tác động nhằm cải thiện vấn đề. Chủ quan bản thân các bản trẻ thì vẫn chưa đủ nhận thức về tầm quan trọng của lời nói, hành động, còn thiếu hiểu biết, thiếu suy nghĩ, tâm tính bốc đồng non dại sớm muốn thể hiện bản thân, nên thường chọn cách tiêu cực là nói tục chửi thề để gây chú ý, thể hiện bản thân mình là người mạnh bạo, không sợ trời không sợ đất. Một bộ phận khác xem việc ứng xử kém văn minh ấy là trò vui đùa, giải tỏa bản thân, nhưng không thèm quan tâm đến cảm xúc của người đối diện.
Tuy nhiên sau tất cả, đó cũng chỉ là một bộ phận giới trẻ có lối ứng xử kém văn minh, còn đại đa số các bạn trẻ đều có văn hóa, hiểu biết được tầm quan trọng của lời ăn tiếng nói, có cách hành xử đúng chuẩn mực đạo đức xã hội. Luôn phát ngôn cẩn thận, dùng lời hay ý đẹp, khéo léo trong giao tiếp tạo cảm giác thân thiện, dễ chịu trong cuộc giao tiếp. Những người như vậy chắc chắn sẽ dễ thành công trong cuộc sống hơn hẳn với một bộ phận dùng lời nói kém văn minh, thô thiển kia.
Chung quy lại, chúng ta đang sống ở thời buổi công nghiệp hóa hiện đại hóa, việc cư xử văn minh đúng mực là vô cùng cần thiết, đó là bước đệm cho chúng ta tiến tới các mối quan hệ vững bền tốt đẹp, người có văn hóa sẽ được mọi người tôn trọng và yêu quý hơn cả. Vậy nên mỗi người cần tự ý thức được tầm quan trọng của lời nói, ra sức tuyên truyền vận động mọi người cùng đối xử và giao tiếp với nhau một cách văn minh lịch sự, bài trừ những lời nói vô duyên, khiếm nhã, kém lịch sự, đặc biệt là việc nói tục chửi thề. Hãy thể hiện mình là một con người văn minh sống trong xã hội văn minh.
a. Khẩn trương: Chậm rãi, thong thả.
b. Mạnh mẽ: Yếu ớt, yếu đuối.
- Câu a: Quan hệ tương phản
- Câu b: Quan hệ nguyên nhân - kết quả
- Câu c: Quan hệ nguyên nhân - kết quả
1. Các tên riêng nước ngoài viết sai chính tả trong đoạn văn cần viết hoa chữ cái đầu của mỗi bộ phận (mỗi tiếng) và dùng dấu gạch nối giữa các âm tiết.
Trong những năm tháng ngồi dưới mái trường Tiểu học, em đã được học rất nhiều thầy cô giáo tuyệt vời. Tuy bài giảng đến từ mỗi thầy, cô đều thật hay và ý nghĩa, nhưng em vẫn nhớ nhất là cô à.
Năm cô được phân công dạy lớp em, cô Hà không còn trẻ nữa bởi mái tóc cô đã ngả màu hoa râm. Dáng người cô hơi gầy, tác phong điềm tĩnh nhưng xử lý công việc lại rất gọn gàng và nước da hơi rám nắng của cô khiến bất cứ ai đã nhìn là nhớ mãi. Nhưng điểm nổi bật nhất của cô có lẽ là đôi mắt. Đôi mắt cô hơi trĩu xuống, có đôi vết chân chim do dấu hiệu của tuổi tác nhưng khi nhìn lướt qua thì khó có thể thấy, vì nó luôn bị che khuất bởi cặp kính dày viền của cô. Hàng ngày, cô đến trường, ăn mặc chỉ là áo sơ mi, quần tây, trên tay xách chiếc cặp đen, trông cô thật giản dị, gần gũi nhưng vẫn toát lên nét sang của một người giáo viên.
Những giờ lên lớp của cô, cô luôn có cách khiến các bạn ai cũng chăm chú nhìn lên bảng, năng phát biểu ý kiến, làm chúng em thêm say mê học tập. Cô thường bắt đầu giờ học bằng những trò chơi khởi động khiến lớp em luôn tò mò về nội dung bài học ngày hôm nay. Và cô kết thúc cũng bằng một trò chơi thi đua giữa các tổ, tổ nào trả lời đúng nhiều hơn sẽ được thưởng. Có những khi nhìn những nét chữ nghiêng nghiêng nắn nót trên bảng cùng dáng vẻ cô lúc tận tình chỉ dạy cho các bạn từng bài toán, từng câu văn, em lại thấy yêu cô nhiều hơn, trong lòng dâng lên cảm giác rưng rưng xúc động. Những lúc chúng em tiến bộ, cô lại khích lệ làm em thêm vui và cố gắng học tập hơn.
Cô tuy đã có tuổi nhưng mọi hoạt động trong trường cô đều tham gia rất nhiệt tình, từ những cuộc họp trao đổi cách giảng dạy cho tới những ngày tập khai giảng đầu năm học, hay các buổi biểu diễn văn nghệ trường. Em nghe nói rằng giữa các giáo viên, có ai gặp chuyện vui buồn, cô đều chia sẻ, cảm thông và giúp đỡ trong khả năng của mình. Có lẽ cũng vì vậy, mà các thầy cô giáo đều rất quý mến cô, như một người đồng nghiệp tốt, một người bạn thân, một người chị đáng tin cậy, còn với những học sinh thì cô như người mẹ thứ hai của mình.
Đến bây giờ khi đã là học sinh cuối cấp, tuy không còn được học cô Hà nữa nhưng em vẫn được gặp cô hàng ngày. Năm nay là năm cuối cùng tại trường tiểu học của em, cũng là năm cuối cùng cô đi dạy trước khi nghỉ hưu. Em vẫn nhớ hình ảnh cô giáo tận năm nào và mong mình sau này cũng sẽ trở thành một cô giáo giỏi giống như cô.
Dấu gạch ngang nối các từ ngữ trong một liên danh (tuyến đường/hành trình)
a. Tốt bụng
b. Mãn nguyện
c. Khiên nhẫn
a. Câu ghép sau được nối với nhau bằng cách Trong câu ghép "Hoa hồng khoe tấm áo đỏ trong nắng, hoa hướng dương xúng xính trong bộ váy vàng", các vế câu được nối với nhau trực tiếp bằng dấu phẩy.
b. Câu ghép sau được nối với nhau bằng cách Trong câu ghép" Tuy trời đã nhá nhem tối nhưng lũ trẻ vẫn chưa chịu về nhà", các vế câu được nối với nhau trực tiếp bằng cặp từ tuy ... nhưng