Giới thiệu về bản thân
Đọc bài thơ trên của Vũ Quần Phương, lòng em chợt lắng lại trong một nỗi xúc động dịu dàng mà sâu xa. Bài thơ không có những chi tiết lớn lao, cũng không có những lời bộc lộ trực tiếp, nhưng từng hình ảnh, từng nhịp thơ đều gợi lên một không gian thấm đẫm tình mẹ và nỗi chờ mong da diết của đứa con nhỏ. Cảnh vật và con người hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh quê nghèo mà ấm áp tình thương. Hình ảnh em bé “ngồi nhìn ra ruộng lúa” giữa lúc “trời tối trên đầu hè” khiến em cảm nhận rõ sự cô đơn và mong ngóng. Không gian buổi tối nơi làng quê hiện lên thật tĩnh lặng: nửa vầng trăng non treo lơ lửng, cánh đồng dần chìm vào đêm. Câu thơ “Em bé nhìn vầng trăng, nhưng chưa nhìn thấy mẹ” làm em thấy nghèn nghẹn. Trăng đã lên, đêm đã xuống, vậy mà mẹ vẫn chưa về. Mẹ “lẫn trên cánh đồng”, “đồng lúa lẫn vào đêm” – hình ảnh ấy vừa tả thực, vừa gợi cảm giác mẹ đang hòa vào sự mênh mông, vất vả của ruộng đồng. Người mẹ như tan vào bóng tối, vào công việc nhọc nhằn, còn đứa con thì ngồi chờ trong căn nhà tranh trống trải. Em đặc biệt xúc động trước chi tiết “Ngọn lửa bếp chưa nhen. Căn nhà tranh trống trải”. Ngọn lửa bếp vốn là biểu tượng của hơi ấm gia đình, của sự sum họp. Khi lửa chưa được thắp lên, căn nhà dường như thiếu đi linh hồn. Chỉ có những đom đóm chập chờn ngoài ao rồi bay vào nhà, mang theo thứ ánh sáng yếu ớt, mong manh. Ánh sáng ấy càng làm nổi bật sự trống vắng và nỗi chờ đợi. Em bé nhìn theo đom đóm, nhưng thực ra là đang lắng nghe, đang đợi “tiếng bàn chân mẹ”. Âm thanh “ì oạp” của bàn chân lội bùn nơi đồng xa hiện lên thật cụ thể, khiến em hình dung rõ dáng mẹ tảo tần trong đêm khuya. Đó là âm thanh của nhọc nhằn, của lam lũ, nhưng cũng là âm thanh của yêu thương, bởi mỗi bước chân ấy đều hướng về mái nhà, về đứa con đang chờ. Khung cảnh “trời về khuya lung linh trắng vườn hoa mận trắng” đem đến một vẻ đẹp dịu dàng, thanh khiết. Đêm đã muộn, ánh trăng phủ trắng khu vườn, làm mọi thứ trở nên mơ hồ mà thơ mộng. Và rồi mẹ cũng về, “bế vào nhà nỗi đợi vẫn nằm mơ”. Câu thơ cuối khiến em xúc động nhất. Em bé có thể đã ngủ quên trong lúc chờ, nhưng nỗi đợi vẫn còn đó, như một giấc mơ chưa kịp trọn vẹn. Mẹ bế con vào nhà, mang theo cả tình thương và sự vỗ về. Hình ảnh ấy giản dị mà ấm áp vô cùng. Bài thơ khiến em thêm thấu hiểu sự hi sinh thầm lặng của người mẹ nơi thôn quê. Mẹ làm việc đến tận khuya, lặn lội giữa đồng bùn để nuôi con khôn lớn. Còn đứa con, dù nhỏ bé, vẫn biết ngóng trông và yêu thương mẹ theo cách hồn nhiên nhất. Qua những câu thơ nhẹ nhàng mà giàu sức gợi, em cảm nhận sâu sắc tình mẫu tử thiêng liêng – thứ tình cảm không cần nói thành lời nhưng luôn hiện diện trong từng bước chân, từng ánh nhìn và từng nhịp đợi chờ.
của Rabindranath Tagore, em cảm thấy lòng mình dịu lại bởi những rung động trong trẻo và thiêng liêng về tình mẫu tử. Bài thơ như một câu chuyện nhỏ được kể bằng giọng điệu hồn nhiên của em bé, nhưng ẩn chứa trong đó là tình yêu mẹ sâu nặng và bền chặt. Qua những lời rủ rê của mây và sóng, tác giả đã khắc họa một thế giới kì diệu, hấp dẫn, đồng thời làm nổi bật sự gắn bó không gì thay thế được giữa con và mẹ. Điều khiến em ấn tượng nhất là trí tưởng tượng phong phú của nhân vật em bé. Những “người trên mây” và “người trong sóng” xuất hiện như những lời mời gọi đầy mê hoặc. Trên mây có thể “chơi từ sáng đến tối”, trong sóng có thể “ngao du khắp bốn phương trời” – đó đều là những điều hấp dẫn với một đứa trẻ. Thế nhưng, trước mỗi lời mời ấy, em bé đều nghĩ đến mẹ. Em không muốn rời xa mẹ để đi theo những cuộc vui bất tận kia. Chính sự lựa chọn ấy khiến em vô cùng xúc động. Trong thế giới tuổi thơ, có biết bao điều mới lạ, nhưng tình yêu mẹ vẫn là điều quan trọng nhất, là nơi bình yên mà em bé luôn hướng về. Đặc biệt, em rất thích những hình ảnh so sánh đầy sáng tạo ở cuối mỗi phần. Khi không đi theo mây, em bé tưởng tượng mình sẽ làm “mây” và mẹ sẽ là “trăng”, để em được quấn quýt quanh mẹ. Khi không theo sóng, em bé lại hóa thành “sóng”, còn mẹ là “bến bờ” dịu dàng. Những hình ảnh ấy vừa thơ mộng, vừa biểu tượng cho sự gắn bó khăng khít: mây không thể thiếu trăng, sóng không thể rời bờ. Qua đó, em cảm nhận được tình mẫu tử trong bài thơ không chỉ là sự yêu thương đơn thuần, mà còn là sự che chở, nâng đỡ và đồng hành suốt cuộc đời. Giọng thơ nhẹ nhàng, trong sáng như lời thủ thỉ của một đứa trẻ khiến em thấy gần gũi và ấm áp. Dù bài thơ được viết bởi một nhà thơ Ấn Độ từ rất lâu, nhưng tình cảm trong đó vẫn thật quen thuộc. Em nhận ra rằng ở bất cứ nơi đâu, bất cứ thời đại nào, tình mẹ con vẫn luôn là điều thiêng liêng và bền vững nhất. Bài thơ không chỉ ca ngợi tình mẫu tử mà còn nhắc nhở mỗi người con hãy biết trân trọng giây phút được ở bên mẹ. Đọc xong “Mây và sóng”, em chợt nghĩ đến những lần mình mải mê với bạn bè, trò chơi hay thế giới riêng mà quên mất mẹ đang chờ đợi ở nhà. Em hiểu rằng hạnh phúc đôi khi không phải là những chuyến phiêu lưu xa xôi, mà là những khoảnh khắc giản dị bên người thân yêu nhất. Bài thơ đã gieo vào lòng em một niềm yêu thương dịu dàng và khiến em muốn dành nhiều thời gian hơn cho mẹ. Có lẽ đó chính là giá trị sâu sắc nhất mà “Mây và sóng” mang lại: nhắc nhở chúng ta rằng giữa muôn vàn điều kì diệu của cuộc sống, tình mẹ vẫn luôn là điều đẹp đẽ và vĩnh hằng nhất.
Sau khi đọc bài thơ “Mẹ và quả” của Nguyễn Khoa Điềm, lòng em chợt dâng lên những cảm xúc lắng sâu và đầy biết ơn. Bài thơ không sử dụng những hình ảnh quá cầu kì hay ngôn từ hoa mỹ, nhưng lại có sức lay động mạnh mẽ bởi sự giản dị và chân thành. Qua hình ảnh “quả”, nhà thơ đã khắc họa hình ảnh người mẹ tần tảo, âm thầm hi sinh vì con, khiến em nhận ra những điều thiêng liêng mà bấy lâu nay đôi khi mình vô tình chưa thấu hiểu hết. Điều khiến em xúc động nhất là cách tác giả ví những đứa con như những “quả” do mẹ sinh thành và nuôi dưỡng. Mỗi “quả” lớn lên là nhờ bàn tay chăm sóc, nhờ mồ hôi và tình yêu thương của mẹ. Hình ảnh mẹ “trồng cây”, “chăm quả” gợi lên biết bao vất vả: từ những ngày nắng cháy đến những hôm mưa dầm, mẹ vẫn lặng lẽ hi sinh để con được trưởng thành. Đọc đến đó, em chợt nghĩ đến mẹ của mình – người cũng đã dành cả tuổi xuân, cả những tháng ngày nhọc nhằn chỉ để mong con được khôn lớn, bình an. Có lẽ trong cuộc sống thường ngày, em đã quen với sự quan tâm ấy nên đôi khi coi đó là điều hiển nhiên. Nhưng qua bài thơ, em hiểu rằng đằng sau mỗi bữa cơm ngon, mỗi bộ quần áo sạch sẽ, mỗi lời dặn dò ân cần là biết bao tình yêu và sự hi sinh thầm lặng. Bài thơ còn khiến em suy nghĩ về trách nhiệm của người con. Nếu mẹ là người trồng và chăm “quả”, thì khi “quả” chín, liệu có khi nào rời cành, đi xa mà quên mất gốc rễ của mình? Câu hỏi ấy như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu sắc. Con lớn lên, trưởng thành, có thể bay đến những chân trời mới, nhưng không bao giờ được quên công ơn sinh thành dưỡng dục. Em cảm nhận được nỗi lo lắng xen lẫn niềm hi vọng của người mẹ: mong con khôn lớn, thành đạt, nhưng cũng sợ con xa rời vòng tay mình. Tình mẫu tử trong bài thơ vì thế mà trở nên vừa ấm áp, vừa man mác buồn. Giọng thơ thủ thỉ, tâm tình của Nguyễn Khoa Điềm khiến em có cảm giác như đang nghe một lời tự sự chân thành. Không có những lời kêu gọi to tát, bài thơ chạm đến trái tim người đọc bằng những điều rất đỗi đời thường. Chính sự mộc mạc ấy lại làm nên chiều sâu cảm xúc. Em nhận ra rằng tình mẹ không cần phô bày rực rỡ, mà luôn bền bỉ, âm thầm như dòng sông chảy mãi không ngừng. Khép lại bài thơ, trong em đọng lại một niềm biết ơn sâu sắc đối với mẹ. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập, sống tốt hơn để không phụ công lao của mẹ. “Mẹ và quả” không chỉ là một bài thơ hay, mà còn là một lời nhắc nhở dịu dàng về đạo lí làm con. Nhờ bài thơ, em thêm yêu và trân trọng hơn tình mẫu tử – thứ tình cảm thiêng liêng và cao quý nhất trong cuộc đời mỗi con người.
Lớp cá là một loài động vật có xương sống,môi trường sống ở dưới nước
Cuối cùng mình cũng đã hiểu ra