Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Bảo Nam
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Việt Hưng gặp Nga vào một buổi chiều lộng gió bên bờ Vịnh Hạ Long. Mặt biển xanh ngắt trải dài đến tận chân trời, những dãy núi đá vôi sừng sững như chứng nhân cho một cuộc gặp gỡ định mệnh. Hôm ấy, Hưng là du khách lần đầu đến Quảng Ninh. Anh mải mê chụp ảnh mà không để ý con đường trơn sau cơn mưa, trượt chân suýt ngã. Nga—cô hướng dẫn viên địa phương—nhanh tay kéo anh lại. “Cẩn thận chứ,” cô cười, giọng nhẹ như sóng. Chỉ một khoảnh khắc chạm tay, nhưng đủ để trái tim Hưng khẽ rung lên. Nga dẫn đoàn đi qua những hang động kỳ ảo, kể những câu chuyện về truyền thuyết rồng hạ xuống biển. Hưng không nhớ hết những gì cô nói, chỉ nhớ ánh mắt cô lấp lánh khi kể chuyện, và cách cô đứng giữa thiên nhiên mà như hòa làm một với nó. Những ngày sau đó, Hưng tìm đủ lý do để ở lại lâu hơn. Anh đăng ký thêm tour, rồi lại “tình cờ” gặp Nga ở bến tàu, ở quán ăn ven biển, hay trên những con đường dẫn ra bãi đá. Họ bắt đầu nói chuyện nhiều hơn. Nga kể về cuộc sống gắn bó với biển, về những buổi sáng sớm nghe tiếng sóng vỗ thay cho chuông báo thức. Hưng kể về thành phố ồn ào nơi anh sống, về những ngày mệt mỏi mà anh từng muốn trốn chạy. Một buổi tối, họ ngồi trên thuyền giữa vịnh. Trăng soi xuống mặt nước, phản chiếu những dãy núi như tranh vẽ. Gió mang theo vị mặn của biển. “Anh có nghĩ mình sẽ quay lại đây không?” Nga hỏi. Hưng nhìn cô, không chút do dự: “Anh nghĩ… mình chưa từng muốn rời đi.” Nga im lặng, nhưng nụ cười của cô đủ thay cho câu trả lời. Thời gian trôi nhanh như con nước. Ngày Hưng phải rời Quảng Ninh, trời bỗng đổ mưa. Cũng giống như ngày họ gặp nhau. “Anh sẽ quay lại chứ?” Nga hỏi, lần này không giấu được chút lo lắng. Hưng nắm tay cô, ấm áp giữa cơn mưa lạnh: “Không phải quay lại… mà là trở về.” Chiếc xe rời đi, mang theo Hưng, nhưng để lại một phần trái tim anh nơi bờ vịnh. Và Nga biết, giữa bao la của Vịnh Hạ Long, câu chuyện của họ chỉ mới bắt đầu—như sóng biển, có thể rời xa bờ, nhưng rồi sẽ luôn tìm đường quay lại.

tên gần giống rồi đó