Giới thiệu về bản thân

23 / 7 💗
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Có hạt bụi nào rơi trên bục, có hạt bụi nào rơi trên tóc thầy”

Những ca từ ca ngợi tình cảm thiêng liêng của những người Thầy luôn là đề tài được các tác giả đưa vào thơ ca. Lời bài hát trên được trích từ bài hát “Bụi phấn” với nội dung thể hiện tình cảm của người học trò dành cho người Thầy của mình và đó cũng là những tâm tư em dành cho một người thầy giáo lớp 5 của em.

Tên đầy đủ của thầy là Nguyễn Văn Nha, thầy là giáo viên dạy môn Toán năm nay tuy đã bước sang tuổi 50 nhưng phong thái của thầy còn rất nhanh nhẹn và chính xác đến từng con số. Bản chất môn Toán là môn số học rất cứng nhắc lại luôn đòi hỏi sự chính xác và mạch lạc thế nhưng qua cách dạy của thầy nó lại trở thành môn học em yêu thích nhất, thầy đưa những công thức cứng nhắc thành những bài vè để chúng em dễ dàng tiếp thu kiến thức hơn, sự tận tuỵ với nghề với cả lớp khiến cho không khí lớp học bớt căng thẳng đi rất nhiều, đôi khi thầy còn như người cha lo cho chúng em từ ly nước chúng em trong những ngày hè nóng bức. Để không phụ lòng của thầy bằng cách luôn cố gắng học tập chăm chỉ thì chúng em còn đặt cho thầy một cái tên gọi rất gần gũi thân thương là “Cha Già”, bởi dĩ thầy với chúng em đã quá đỗi là một gia đình, hình ảnh mà người Cha Già ấy trên bục giảng hăng say đến quên những hạt bụi phấn bám cả lên áo thầy khiến thầy trông già đi như vẽ lên một bức mang giá trị tinh thần tuyệt vời. Dù biết rằng còn nhiều khó khăn phía trước hơn nữa nhưng những gì thầy mang lại là động lực tuyệt vời để chúng em vượt qua, chính nhờ thầy lái đò mà mọi khó khăn chúng em đều vượt qua tất cả để cập bến thành công, nhìn thầy nở nụ cười mỗi khi cả lớp hoàn thành suất sắc bài học, bài thi hay là cả những khi vài giọt mồ hôi lăn tăn trên trán là khi mà những người học trò như tụi em cảm thấy hạnh phúc và kính yêu thầy biết nhường nào.

Đó là thầy giáo em rất yêu quý thầm mong thầy luôn khỏe và một thời gian nữa khi quay lại trường em vẫn có thể thấy hình ảnh thầy đứng trên bục giảng cùng các em lớp dưới, giờ đây cứ mỗi lần đến dịp 20-11 cho dù thế nào em cũng không quên rằng đang có một người Cha Già luôn đón chào mình phía trước.

"Bác Hồ, Người là niềm tin thiết tha nhất trong lòng dân và trong trái tim nhân loại. Suốt đời, Bác hi sinh cho độc lập, tự do...". Trên đây là câu hát tiêu biểu trong muôn ngàn câu hát, bài thơ ca ngợi Chủ tịch Hồ Chí Minh, vị lãnh tụ vĩ đại của nhân dân Việt Nam, anh hùng giải phóng dân tộc, danh nhân văn hóa thế giới.

   Đất nước Việt Nam tự hào về Bác Hồ bởi Bác chính là sự kết tinh những tinh hoa truyền thống của bản sắc dân tộc. Nhân dân ta đã thấy ở Bác Hồ con người Việt Nam đẹp nhất và nhân dân thế giới gắn liền tên nước Việt Nam với tên của Chủ tịch Hồ Chí Minh: Việt Nam – Hồ Chí Minh.

   Với vai trò của một lãnh tụ cách mạng, Bác đã hoàn thành xuất sắc sứ mệnh của mình đối với dân, với nước. Bác là người sáng lập ra Đảng cộng sản Việt Nam, cùng Đảng dẫn đường chỉ lối cho dân tộc vùng lên phá bỏ xích xiềng nô lệ thực dân, phong kiến, giành quyền sống tự do. Người chiến sĩ cộng sản lão thành Nguyễn Ái Quốc đã trở thành vị Chủ tịch đầu tiên của Chính phủ lâm thời Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, có chủ quyền độc lập thiêng liêng. Nếu so sánh sự nghiệp đấu tranh chống xâm lăng, bảo vệ Tổ quốc kéo dài suốt ba mươi năm của dân tộc ta là một con tàu giữa đại dương đầy bão tố thì Chủ tịch Hồ Chí Minh là người thuyền trưởng tài ba, sáng suốt, đã đưa con tàu vượt qua trùng trùng sóng gió, cập bến vinh quang.

   Chiến thắng Điện Biên Phủ tháng 5 năm 1954 và chiến thắng của chiến dịch Hồ Chí Minh ngày 30 tháng 4 năm 1975 đã tôn vinh dân tộc Việt Nam anh hùng, bất khuất, tuy nhỏ bé mà đã đánh gục hai tên thực dân, đế quốc "khổng lồ" là Pháp và Mĩ. Việt Nam đã trở thành gương sáng cho các dân tộc bị áp bức trên thế giới noi theo.

   Sự nghiệp cách mạng của Bác Hồ vĩ đại như non cao, biển rộng nhưng Bác lại sống một cuộc sống vô cùng giản dị và tuyệt vời trong sáng. Suốt cuộc đời bảy mươi chín mùa xuân, Người dành hết cho nhân dân, cho Tổ quốc. Câu nói tâm huyết nếu rõ mục đích phấn đấu và lí tưởng cao cả của Bác Hồ đã làm rung động trái tim bao người: Tôi chỉ có một ham muốn, ham muốn tột bậc là dân ta ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành... Mục đích ấy, lí tưởng ấy là nguồn sức mạnh vô biên, thôi thúc Bác suy nghĩ, hành động và cống hiến cuộc đời mình cho dân, cho nước.

   Nếp sống giản dị của Bác rất gần gũi với cuộc sống của nhân dân. Bữa ăn chỉ vài món cá kho, rau luộc, cà muối... Chỗ ở là căn nhà sàn bằng gỗ đơn sơ, xung quanh là vườn cây, ao cá. Quan niệm sống của Bác là: Mình vì mọi người, cho nên Bác lấy cống hiến làm niềm vui, làm hạnh phúc của bản thân. Kính phục và yêu mến Bác, nhà thơ Tố Hữu đã ca ngợi:.

   Bác sống như trời đất của ta,

   Yêu từng ngọn lúa, mỗi nhành hoa.

   Tự do cho mỗi đời nô lệ,

   Sữa để em thơ, lụa tặng già.

   Như đỉnh non cao tự giấu hình,

   Trong rừng xanh lá, ghét hư vinh.

   Bác mong con cháu mau khôn lớn,

   Tiếp bước cha anh, tiến kịp mình.

   (Theo chân Bác)

   Đức tính khiêm tốn, giản dị của Bác đã trở thành huyền thoại. Sau khi Bác mất, căn nhà sàn Bác ở mở rộng cửa đón đồng bào cả nước và bạn bè quốc tế đến thăm. Không ai là không xúc động trước những vật dụng gắn bó với Bác gần như suốt cuộc đời: chiếc máy chữ và chiếc đồng hồ cũ kĩ trên bàn làm việc, đôi dép lốp cao su mòn gót... Giường mây, chiếu cói đơn chăn gối. Tủ nhỏ vừa treo mấy áo sờn...

   Bác không bao giờ đòi hỏi điều kiện vật chất tối đa cho riêng mình. Ngược lại, Bác thanh thản, lạc quan trong cuộc sống cần, kiệm, liêm, chính, chí công, vô tư nhưng những gì Người để lại cho nhân dân, cho đất nước có thể sánh ngang với núi cao, biển rộng.

   Nhận xét về Bác Hồ, nhà phê bình nghiên cứu văn học Quách Mạt Nhược của Trung Quốc viết: Hồ Chí Minh là một bậc đại trí, đại nhân, đại dũng. Với trí tuệ kiệt xuất, Bác đã: Hai tay xây dựng một cơ đồ. Đó là sự nghiệp cách mạng vẻ vang, ghi dấu son trong lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc. Vì yêu nước, thương dân cơ cực, lầm than trong vòng nô lệ của thực dân, phong kiến nên Bác đã rời Tổ quốc, ra đi tìm đường cứu nước.

   Tình nhân ái bao la là cội nguồn tư tưởng, là sức mạnh chiến đấu và chiến thắng của Bác trên con đường cách mạng:

   Bác ơi tim Bác mênh mông thế,

   Ôm cả non sông, mọi kiếp người

   (Theo chân Bác – Tố Hữu).

   Từ trong sâu thẳm tâm hồn, mỗi công dân Việt Nam đều nhận thấy rằng: Người là Cha, là Bác, là Anh. Quả tim lớn lọc trăm dòng máu nhỏ

   (Tố Hữu).

   Trước lúc đi xa vào cõi vĩnh hằng, Bác viết trong di chúc: Tôi để lại muôn vàn tình thương yêu cho toàn Đảng, toàn quân, toàn dân, cho các cháu thiếu niên và nhi đồng... Sự ra đi của Bác là một tổn thất lớn lao không gì bù đắp được. Bác đã hóa thân vào sông núi, biển trời... của đất nước Việt Nam mà Người hằng yêu dấu.

   Nói đến Chủ tịch Hồ Chí Minh, nhân dân thế giới yêu mến và khâm phục, còn kẻ thù cũng phải nghiêng mình kính nể bởi Bác Hồ là hiện thân sinh động nhất của truyền thống anh hùng bất khuất chống ngoại xâm. Căm thù chiến tranh, yêu mến hòa bình, nỗ lực cống hiến cho một nền hòa bình, thịnh vượng của toàn nhân loại, những điều đó đã tạo nên sức cảm hóa, thuyết phục lớn lao của Bác. Bác Hồ đã được Hội đồng hòa bình thế giới phong cho danh hiệu cao quý là Chiến sĩ hòa bình, là Danh nhân văn hóa của nhân loại.

   Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đem lại vinh quang cho đất nước Việt Nam dân tộc Việt Nam. Các thế hệ tiếp nối đã đi theo con đường cách mạng đúng đắn mà Bác đã dẫn đường chỉ lối, biến khát khao cháy bỏng của Người thành hiện thực: giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, xây dựng Tổ quốc ngày càng giàu mạnh để sánh vai với các cường quốc khắp năm châu.


Một mai đất nước giải phóng anh sẽ về bên em, chờ anh như ngày chờ giải phóng đất nước, biết bao câu hứa nhớ mong nhưng tất cả chỉ còn là kỉ niệm. Chiến tranh cướp đi rất nhiều thứ nhưng có lẽ cướp đi của người phụ nữ là tuổi thanh xuân và người họ một lòng chờ đợi hết cả cuộc đời. Đó là hình ảnh Dì Bảy trong tản văn “Người ngồi đợi trước hiên nhà” của tác giả Huỳnh Như Phương đã để lại cho em một ấn tượng sâu sắc.

Dì Bảy là một nhân vật đã để lại cho tôi rất nhiều tình cảm và sự ngưỡng mộ. Cô kết hôn năm 20 tuổi. Chú Bảy phải tập hợp lại và chiến đấu. Kể từ ngày cưới, lâu lắm rồi hai dì cháu không được ở bên nhau. Họ gặp nhau chỉ qua những lá thư. Hai mươi năm sau, chú Bảy mới có thể chứng minh cho ai đó rằng chú muốn dì tặng nón thơ để an ủi trong suốt thời gian dài chờ đợi. Tuy nhiên, khoảng mười ngày trước khi chiến tranh kết thúc, chú Bảy đã vĩnh viễn ở chiến trường và dì Bảy trở thành một góa phụ. Vậy là đã hơn 20 năm chờ đợi, sau bao nhiêu yêu thương, bao nỗi buồn, biết bao lo lắng, trăn trở, tôi vẫn không thể chờ đợi được hạnh phúc trọn vẹn, sau khi mất chồng, dì Bảy vẫn ở trên cầu thang mà tôi đang ngồi. sàn nhà nhìn ra xa như thể đang mong đợi một điều gì đó. Dì Bảy đã vì chính nghĩa mà hy sinh hạnh phúc của chính mình. Tôi biết không chỉ dì Bảy mà rất nhiều phụ nữ trên mảnh đất hình chữ S này cũng có hoàn cảnh như cô. Tất cả đều hy sinh thầm lặng và cao cả vì sự nghiệp kháng chiến, vì sự thống nhất và phát triển của đất nước.

Chúng ta, thế hệ hôm nay, cần phải biết ơn và làm điều gì đó để trả lại điều đó, rất nhiều người phụ nữ, không riêng gì dì Bảy, đã từng bị tổn thương sâu sắc và mòn mỏi chờ chồng trên ruộng lúa. Họ đã hy sinh tuổi thanh xuân và hạnh phúc cá nhân để phục vụ sự nghiệp giải phóng dân tộc. Họ không cần phải mang theo vũ khí hay cầm gươm và giáo để chiến đấu trực diện với kẻ thù của mình, nhưng họ là trung tâm tinh thần của những người lính của họ trên chiến trường xa xôi, và trong những ngôi nhà mà họ đang sống và tình yêu thương mà mình đang nuôi dưỡng. một gia đình nhỏ.

-thông điệp của bài thơ " lời ru của mẹ " của tác giả Trương Nam Hương em ấn tượng nhất là : sức mạnh vô hạn của sự hy sinh thầm lặng - vì trong thông điệp đó mang sự chân thực , tình giáo dục và điểm tựa vững vàng

nhan đề của bài thơ mùa xuân chín gợi liên tưởng cho em : một mùa xuân đang ở độ đẹp nhất , viễn mãn , tròn đầy nhất , tràn đầy sức sống

a) nguyên nhân và hậu quả là : - nguyên nhân: + bị bạn bè rủ rê , lôi kéo + tò mò muốn thử +thiếu bản lĩnh - hậu quả: + ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe + sa sút học tâp + nguy cơ phạm tội cao b ) trách nhiệm của hs : - nâng cao ý thức bản thân - lựa chọn bạn bè tốt - góp phần tuyên truyền

nếu là H , em cần giữ thái độ bình tĩnh để giải quyết , trực tiếp nói với T để giải quyết vấn đề , nhờ sự giúp đỡ từ giáo viên

a) hành vi của các bạn gây ra hậu quả : - ảnh hưởng lớn đến tinh thần bạn A - làm cho bạn A thiếu tự tin và lo sợ b) nếu là bạn của bạn A em sẽ : - an ủi và chia sẻ với bạn ấy - khuyên bạn nên nói với bố mẹ và thầy cô