Giới thiệu về bản thân
Có thế cũng ko biết
Bài thơ Chiều đồng nội của Nguyễn Lãm Thắng mở ra trước mắt em một bức tranh quê hương thanh bình, nơi ánh nắng cuối ngày trải dài trên cánh đồng lúa chín vàng, tạo nên vẻ đẹp vừa thơ mộng vừa thiêng liêng. Những câu thơ giản dị mà giàu hình ảnh khiến em như được sống lại trong ký ức tuổi thơ, khi cùng bà ra đồng, lắng nghe tiếng gió rì rào trên đồng nội, cảm nhận hương lúa dịu dàng lan trong gió chiều. Thiên nhiên trong bài thơ không chỉ là cảnh vật mà còn mang linh hồn của quê hương, gợi lên tình cảm sâu nặng của tác giả đối với mảnh đất đã nuôi dưỡng tuổi thơ. Đọc bài thơ, em cảm nhận rõ tình yêu quê hương thấm đượm trong từng câu chữ. Những hình ảnh như “chiều nghiêng vàng sắc lúa”, “chim gọi bầy”, “gió thổi nhẹ” không chỉ vẽ lên khung cảnh thơ mộng mà còn chứa đựng niềm tự hào và sự trân trọng của tác giả dành cho quê nhà. Qua đó, bài thơ nhắc nhở em rằng quê hương không chỉ là nơi sinh ra, mà còn là nơi lưu giữ tâm hồn, ký ức và cội nguồn của mỗi con người. Không chỉ miêu tả cảnh vật, bài thơ còn gợi ra vẻ đẹp của tâm hồn con người quê hương: hiền hậu, chất phác và đầy tình yêu thương. Chiều đồng nội hiện lên như một bản nhạc êm dịu đưa tâm hồn em trở về với sự bình yên sâu lắng. Qua bài thơ, em hiểu rằng quê hương chính là điểm tựa tinh thần, là nơi cho em sức mạnh để bước tiếp trong cuộc đời. Dù có đi xa đến đâu, hình ảnh đồng lúa chiều vàng, tiếng chim gọi bầy vẫn sẽ là âm thanh thân thuộc nâng bước em trở về nguồn cội. Chiều đồng nội đã thắp lên trong em niềm yêu mến quê hương sâu sắc và khát vọng giữ gìn vẻ đẹp bình dị, vĩnh hằng ấy.
Bài thơ Chiều đồng nội của Nguyễn Lãm Thắng mở ra trước mắt em một bức tranh quê hương thanh bình, nơi ánh nắng cuối ngày trải dài trên cánh đồng lúa chín vàng, tạo nên vẻ đẹp vừa thơ mộng vừa thiêng liêng. Những câu thơ giản dị mà giàu hình ảnh khiến em như được sống lại trong ký ức tuổi thơ, khi cùng bà ra đồng, lắng nghe tiếng gió rì rào trên đồng nội, cảm nhận hương lúa dịu dàng lan trong gió chiều. Thiên nhiên trong bài thơ không chỉ là cảnh vật mà còn mang linh hồn của quê hương, gợi lên tình cảm sâu nặng của tác giả đối với mảnh đất đã nuôi dưỡng tuổi thơ. Đọc bài thơ, em cảm nhận rõ tình yêu quê hương thấm đượm trong từng câu chữ. Những hình ảnh như “chiều nghiêng vàng sắc lúa”, “chim gọi bầy”, “gió thổi nhẹ” không chỉ vẽ lên khung cảnh thơ mộng mà còn chứa đựng niềm tự hào và sự trân trọng của tác giả dành cho quê nhà. Qua đó, bài thơ nhắc nhở em rằng quê hương không chỉ là nơi sinh ra, mà còn là nơi lưu giữ tâm hồn, ký ức và cội nguồn của mỗi con người. Không chỉ miêu tả cảnh vật, bài thơ còn gợi ra vẻ đẹp của tâm hồn con người quê hương: hiền hậu, chất phác và đầy tình yêu thương. Chiều đồng nội hiện lên như một bản nhạc êm dịu đưa tâm hồn em trở về với sự bình yên sâu lắng. Qua bài thơ, em hiểu rằng quê hương chính là điểm tựa tinh thần, là nơi cho em sức mạnh để bước tiếp trong cuộc đời. Dù có đi xa đến đâu, hình ảnh đồng lúa chiều vàng, tiếng chim gọi bầy vẫn sẽ là âm thanh thân thuộc nâng bước em trở về nguồn cội. Chiều đồng nội đã thắp lên trong em niềm yêu mến quê hương sâu sắc và khát vọng giữ gìn vẻ đẹp bình dị, vĩnh hằng ấy.