Giới thiệu về bản thân
Tôi là một người tồn tại lặng lẽ giữa cuộc sống ồn ào này. Tôi không quá nổi bật, cũng chẳng đủ mạnh mẽ để khiến ai phải chú ý. Tôi quen với việc đứng ở rìa của mọi câu chuyện, nhìn người khác cười nói, bước qua nhau, rồi tự hỏi vì sao mình vẫn ở đây mà lại cảm thấy xa lạ đến vậy. Có những lúc tôi cảm giác bản thân giống như một cái bóng, vẫn hiện diện nhưng không ai thật sự nhìn thấy. Tôi mang trong mình nhiều cảm xúc hơn những gì tôi thể hiện. Những nỗi buồn ấy không bộc phát thành nước mắt, mà lắng xuống, nặng nề, đè lên từng suy nghĩ. Tôi đã quen với việc tự an ủi mình, tự nuốt vào trong những tổn thương, bởi tôi hiểu rằng không phải ai cũng đủ kiên nhẫn để lắng nghe một tâm hồn đã quá mệt mỏi. Dần dần, tôi chọn im lặng, không phải vì hết đau, mà vì nói ra cũng chẳng làm nỗi buồn vơi đi. Có những ngày tôi thức dậy mà không biết mình đang cố gắng vì điều gì. Mọi thứ xung quanh vẫn diễn ra bình thường, nhưng trong tôi lại trống rỗng đến đáng sợ. Tôi cười, tôi nói chuyện, tôi hoàn thành những việc cần làm, nhưng tất cả chỉ như một thói quen máy móc. Tôi tồn tại, chứ không thật sự sống. Và chính điều đó khiến tôi sợ hãi nhất. Tôi từng tin vào sự thấu hiểu, tin rằng chỉ cần chân thành thì sẽ được trân trọng. Nhưng sau nhiều lần hy vọng rồi thất vọng, tôi học cách thu mình lại. Tôi sợ những lời hứa hẹn, sợ sự quan tâm nhất thời, sợ cả việc mở lòng rồi lại bị bỏ quên. Những vết thương cũ không còn đau nhói, nhưng để lại cảm giác lạnh lẽo, khiến tôi dè dặt trước mọi mối quan hệ. Đêm là khoảng thời gian tôi yếu lòng nhất. Khi mọi âm thanh lắng xuống, những suy nghĩ trong tôi lại trở nên ồn ào. Tôi nhớ về những điều đã mất, những người từng rất quan trọng nhưng giờ chỉ còn là ký ức mờ nhạt. Tôi tự hỏi liệu có phải mình đã sai ở đâu đó, hay đơn giản là tôi chưa từng đủ quan trọng để được ở lại. Câu hỏi ấy lặp đi lặp lại, không có câu trả lời. Dẫu vậy, tôi vẫn bước tiếp, dù chậm chạp và đầy mệt mỏi. Không phải vì tôi mạnh mẽ, mà vì tôi chưa cho phép mình dừng lại. Tôi mang theo nỗi buồn như một phần của bản thân, âm thầm nhưng dai dẳng. Tôi không mong cuộc sống sẽ rực rỡ hơn, chỉ mong có một ngày, lòng mình không còn nặng nề đến thế. Một ngày nào đó, tôi có thể nhìn lại chính mình và không còn thấy một người cô đơn đến lạc lõng giữa chính cuộc đời mình nữa. Tôi sống như thể mình đã quen với việc không còn mong chờ điều gì. Ngày qua ngày trôi rất nhẹ, nhẹ đến mức tôi không nhớ nổi hôm nay khác hôm qua ở điểm nào. Tôi vẫn làm những việc cần làm, vẫn nói những câu nên nói, nhưng tất cả đều diễn ra một cách vô thức, như thể tôi chỉ đang hoàn thành vai trò của một người tồn tại. Tôi không buồn rõ ràng, cũng không vui trọn vẹn. Cảm xúc trong tôi lắng xuống rất sâu, sâu đến mức đôi khi chính tôi cũng không chắc mình còn cảm nhận được gì nữa hay không. Những người từng quan trọng dần trở nên xa lạ, không phải vì oán trách, mà vì tôi không còn đủ sức để giữ họ lại trong lòng. Tôi nhìn cuộc sống trôi qua trước mắt mình, chậm rãi và im lặng. Không cố gắng chen vào, cũng chẳng muốn bước ra. Tôi tiếp tục sống không phải vì hy vọng, mà vì ngày hôm nay vẫn chưa kết thúc. Và thế là đủ — một sự tồn tại lặng lẽ, không cần được hiểu, chỉ cần được trôi đi. Tôi không biết từ khi nào mình bắt đầu quen với cảm giác trống rỗng. Nó không đến đột ngột, không dữ dội, mà âm thầm len vào từng ngày sống. Ban đầu chỉ là vài khoảnh khắc mệt mỏi, vài lần thở dài không rõ lý do. Rồi dần dần, nó ở lại lâu hơn, sâu hơn, cho đến khi tôi nhận ra mình đã sống chung với nó như một điều hiển nhiên. Tôi không còn hỏi vì sao nữa, bởi có những thứ tồn tại mà không cần lời giải thích. Tôi vẫn sinh hoạt như bao người khác. Tôi thức dậy khi cần, làm những việc phải làm, hoàn thành trách nhiệm của mình một cách lặng lẽ. Nhìn từ bên ngoài, tôi không có gì bất ổn. Nhưng chỉ tôi mới biết, mọi thứ bên trong mình đã chậm lại rất nhiều. Niềm vui không còn đủ lớn để giữ tôi ở lại lâu, còn nỗi buồn thì không đủ rõ ràng để bật thành nước mắt. Tất cả chỉ lắng xuống, dàn trải, như một lớp sương mỏng phủ kín tâm trí. Có những ngày tôi thấy mình sống mà không để lại dấu vết. Ngày hôm nay trôi qua giống hệt ngày hôm qua, và tôi biết ngày mai cũng sẽ như thế. Tôi không mong chờ điều gì xảy ra, cũng không sợ điều gì kết thúc. Mọi thứ diễn ra đều đều, đến mức tôi đôi khi quên mất mình đang sống cho hiện tại hay chỉ đang kéo dài sự tồn tại của bản thân. Tôi từng nghĩ rằng con người cần được thấu hiểu để cảm thấy mình có giá trị. Nhưng càng lớn, tôi càng nhận ra sự thấu hiểu là một điều xa xỉ. Người ta lắng nghe nhau, nhưng hiếm khi thật sự nghe. Người ta hỏi han, nhưng không phải để ở lại, mà để hoàn thành một phép lịch sự. Tôi dần thôi mong chờ điều đó. Không phải vì tôi không cần, mà vì tôi mệt với việc hy vọng rồi lại tự mình thất vọng. Tôi trở nên dè dặt với cảm xúc. Tôi không còn dễ mở lòng, cũng không còn dễ tin tưởng. Không phải vì tôi sợ tổn thương, mà vì tôi không chắc mình còn đủ năng lượng để chữa lành thêm một lần nào nữa. Những mối quan hệ đến rồi đi, để lại trong tôi không phải nỗi đau rõ ràng, mà là một cảm giác hao mòn chậm rãi. Như thể mỗi lần ai đó rời đi, tôi lại mất thêm một chút khả năng gắn bó. Đêm là lúc mọi suy nghĩ trong tôi rõ ràng nhất. Khi thế giới yên lặng, tôi không còn gì để phân tâm. Tôi nghĩ về những điều đã qua, những phiên bản cũ của chính mình – người từng hy vọng nhiều hơn, tin nhiều hơn, và cũng tổn thương nhiều hơn. Tôi không ghét con người đó, chỉ thấy xa lạ. Như thể tôi đang nhìn một người khác, một người đã dừng lại ở đâu đó trong quá khứ. Có lúc tôi tự hỏi liệu mình có đang sống sai cách hay không. Nhưng rồi tôi nhận ra, tôi không đủ quan tâm để tìm câu trả lời. Tôi không tìm ý nghĩa cho cuộc sống nữa. Không phải vì tôi tuyệt vọng, mà vì tôi không còn thấy việc tìm kiếm ấy cần thiết. Tôi sống qua ngày vì ngày vẫn tiếp diễn, và tôi vẫn ở đây. Thế là đủ. Tôi không mong được cứu rỗi, cũng không mong có ai đó xuất hiện để thay đổi mọi thứ. Tôi chỉ mong mình có thể tiếp tục tồn tại trong trạng thái này mà không quá nặng nề. Không cần hạnh phúc rực rỡ, không cần niềm vui lớn lao. Chỉ cần mọi thứ trôi qua nhẹ hơn một chút, để tôi không còn phải gắng gượng quá nhiều trong sự im lặng của chính mình. Và nếu có ai đó vô tình đọc được những suy nghĩ này, tôi cũng không mong họ hiểu. Chỉ cần họ biết rằng, có những người sống rất yên, rất lặng, không vì họ ổn, mà vì họ đã quen với việc không còn phản ứng mạnh mẽ với cuộc đời nữa.T-T!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
0
0
0
0
0
0
0
2026-01-31 19:56:05
2026-01-31 19:56:05
2026-01-31 19:56:05
2026-01-31 19:56:05
2026-01-31 19:56:05
2026-01-31 19:56:05
2026-01-31 19:56:05
2026-01-31 19:56:05
2026-01-31 19:56:05
2026-01-31 19:56:05