Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Lê Quốc Hiếu
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Vào những năm kháng chiến, những người lính trẻ phải xa nhà nhập ngũ với mong muốn được cống hiến hết mình cho Tổ Quốc. Nơi những người con xa nhà với trái tim đầy nhiệt huyết kiên cường gặp nhau. Mỗi người một hoàn cảnh khác nhau nhưng chính những ý chí, lý tưởng cao đẹp ấy đã tô đậm tình cảm của hai người người lính trẻ Lê, Sơn ngày một sau đậm.

Tình cảm của nhân vật Lê dành cho Sơn là minh chứng cao đẹp cho sự gắn kết giữa những người đồng đội trong khói lửa chiến tranh. Xuất phát điểm từ những định kiến ban đầu về một "công tử Hà Nội" qua ba năm tôi luyện, tình cảm ấy đã chuyển hóa thành sự tin cậy tuyệt đối và tình thân như máu thịt không thể lìa xa.

Lê trân trọng và tin tưởng Sơn thể hiện rõ nhất qua chi tiết anh tin tưởng gửi gắm "vùng trời quê hương" và con đập quê mình cho Sơn bảo vệ. Câu nói "Tớ rất tin... Tớ rất tin cậu!" là một sự tin tưởng thầm lặng nhưng lại vô hình đồng thời khẳng định về năng lực chiến đấu.

Khi chia tay, hành động "chia nhau bầu trời Tổ quốc" cho thấy một sự gắn kết tâm hồn kỳ lạ: Lê ra đi mang theo ký ức về Hà Nội của Sơn, còn Sơn ở lại giữ gìn mảnh đất miền Trung của Lê. Dù cách biệt về không gian, Lê luôn hướng về bạn với sự xúc động mãnh liệt, anh cảm nhận hơi ấm của Sơn qua từng gốc cây, mảnh tường Thủ đô.

Tình cảm của Lê không ồn ào mà sâu nặng, đó là sự hòa quyện giữa tình đồng chí với tình yêu đất nước, biến những người xa lạ thành "những đồng chí tri ân tri kỷ nhất đời lính", cùng chung một nhịp đập dưới những vùng trời khác nhau.

Câu 2:

Trong những năm tháng kháng chiến cứu nước, nhà văn Nguyễn Minh Châu qua tác phẩm Những vùng trời khác nhau đã khắc họa một hình ảnh đầy xúc động: hai người lính Lê và Sơn, một người con xứ Nghệ và một công tử Hà thành, đã "chia nhau bầu trời Tổ quốc trên đầu". Hình ảnh ấy không chỉ là một khoảnh khắc chia tay của cặp lính mà còn khơi gợi một chân lý sâu sắc, vẫn vẹn nguyên giá trị trong bối cảnh đất nước đang chuyển mình mạnh mẽ hôm nay.

Vùng trời quê hương nào cũng là bầu trời Tổ quốc.

Hiểu một cách đơn giản, "vùng trời quê hương" là mảnh đất nơi ta sinh ra, là lũy tre, dòng sông, là những câu hát ru của mẹ, là những kỷ niệm gắn liền với tuổi thơ cho đến lúc trưởng thành. Còn "bầu trời Tổ quốc" là khái niệm thiêng liêng về chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của quốc gia. Khi khẳng định "vùng trời quê hương nào cũng là bầu trời Tổ quốc" một sự hòa quyện giữa cái riêng và cái chung giữa tình yêu nơi chôn rau cắt rốn với trách nhiệm lớn lao đối với vận mệnh đất nước dân tộc.

Trong văn bản, Lê và Sơn đã hoán đổi vị trí cho nhau. Sơn – người Hà Nội – ở lại bảo vệ đập nước và mảnh đất Nghệ An của Lê. Lê – người Nghệ An – lại ra đứng dưới bầu trời Hà Nội, bảo vệ Thủ đô của Sơn. Chính sự thấu hiểu và sẻ chia này đã xóa nhòa ranh giới địa lý. Khi người lính xông pha ra chiến trường bảo vệ một tấc đất quê hương, họ không chỉ bảo vệ nơi mình sinh ra mà đang bảo vệ một phần máu thịt của đất nước.

Ngày nay, khi đất nước đang có những thay đổi lớn lao trong thời kỳ hội nhập và phát triển, tinh thần này lại mang những sắc thái mới.

Việt Nam có 63 tỉnh thành, là nơi hội tụ những bản sắc văn hóa khác nhau, nhưng tất cả đều nằm dưới một lá cờ. Sự phát triển của một vùng sâu, vùng xa tại Hà Giang hay sự thịnh vượng của một đô thị như TP. Hồ Chí Minh đều đóng góp vào sức mạnh chung của quốc gia.

Những người trẻ hôm nay có thể sinh ra ở nông thôn nhưng lập nghiệp ở thành phố, hoặc là những trí thức từ thành thị về với vùng biên cương. Dù ở đâu, họ cũng đang cống hiến cho "bầu trời Tổ quốc". Tinh thần này giống như cách Lê và Sơn đã làm: coi quê hương của đồng đội cũng chính là quê hương của mình.

"Tình yêu Tổ quốc bắt đầu từ lòng yêu những vật tầm thường nhất: yêu cái cây trồng trước nhà, yêu cái phố nhỏ đổ ra bờ sông, yêu vị thơm chua chát của trái sấu đại thụ..." (Ilya Ehrenburg).

Thông qua câu chuyện của Lê và Sơn, chúng ta hiểu rằng tình yêu quê hương chỉ thực sự trọn vẹn khi nó gắn liền với tình yêu Tổ quốc. Trong bối cảnh hiện đại, mỗi cá nhân cần mang theo tinh thần "chia nhau bầu trời" ấy để cống hiến, để dù đi bất cứ đâu, làm bất cứ việc gì chúng ta cũng đang góp phần tô điểm cho vùng trời chung của dân tộc Việt Nam.


Câu 1:

Vào những năm kháng chiến, những người lính trẻ phải xa nhà nhập ngũ với mong muốn được cống hiến hết mình cho Tổ Quốc. Nơi những người con xa nhà với trái tim đầy nhiệt huyết kiên cường gặp nhau. Mỗi người một hoàn cảnh khác nhau nhưng chính những ý chí, lý tưởng cao đẹp ấy đã tô đậm tình cảm của hai người người lính trẻ Lê, Sơn ngày một sau đậm.

Tình cảm của nhân vật Lê dành cho Sơn là minh chứng cao đẹp cho sự gắn kết giữa những người đồng đội trong khói lửa chiến tranh. Xuất phát điểm từ những định kiến ban đầu về một "công tử Hà Nội" qua ba năm tôi luyện, tình cảm ấy đã chuyển hóa thành sự tin cậy tuyệt đối và tình thân như máu thịt không thể lìa xa.

Lê trân trọng và tin tưởng Sơn thể hiện rõ nhất qua chi tiết anh tin tưởng gửi gắm "vùng trời quê hương" và con đập quê mình cho Sơn bảo vệ. Câu nói "Tớ rất tin... Tớ rất tin cậu!" là một sự tin tưởng thầm lặng nhưng lại vô hình đồng thời khẳng định về năng lực chiến đấu.

Khi chia tay, hành động "chia nhau bầu trời Tổ quốc" cho thấy một sự gắn kết tâm hồn kỳ lạ: Lê ra đi mang theo ký ức về Hà Nội của Sơn, còn Sơn ở lại giữ gìn mảnh đất miền Trung của Lê. Dù cách biệt về không gian, Lê luôn hướng về bạn với sự xúc động mãnh liệt; anh cảm nhận hơi ấm của Sơn qua từng gốc cây, mảnh tường Thủ đô.

Tình cảm của Lê không ồn ào mà sâu nặng, đó là sự hòa quyện giữa tình đồng chí với tình yêu đất nước, biến những người xa lạ thành "những đồng chí tri ân tri kỷ nhất đời lính", cùng chung một nhịp đập dưới những vùng trời khác nhau.

Câu 2:

Trong những năm tháng kháng chiến cứu nước, nhà văn Nguyễn Minh Châu qua tác phẩm Những vùng trời khác nhau đã khắc họa một hình ảnh đầy xúc động: hai người lính Lê và Sơn, một người con xứ Nghệ và một công tử Hà thành, đã "chia nhau bầu trời Tổ quốc trên đầu". Hình ảnh ấy không chỉ là một khoảnh khắc chia tay của cặp lính mà còn khơi gợi một chân lý sâu sắc, vẫn vẹn nguyên giá trị trong bối cảnh đất nước đang chuyển mình mạnh mẽ hôm nay.

Vùng trời quê hương nào cũng là bầu trời Tổ quốc.

Hiểu một cách đơn giản, "vùng trời quê hương" là mảnh đất nơi ta sinh ra, là lũy tre, dòng sông, là những câu hát ru của mẹ, là những kỷ niệm gắn liền với tuổi thơ cho đến lúc trưởng thành. Còn "bầu trời Tổ quốc" là khái niệm thiêng liêng về chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của quốc gia. Khi khẳng định "vùng trời quê hương nào cũng là bầu trời Tổ quốc" một sự hòa quyện giữa cái riêng và cái chung giữa tình yêu nơi chôn rau cắt rốn với trách nhiệm lớn lao đối với vận mệnh đất nước dân tộc.

Trong văn bản, Lê và Sơn đã hoán đổi vị trí cho nhau. Sơn – người Hà Nội – ở lại bảo vệ đập nước và mảnh đất Nghệ An của Lê. Lê – người Nghệ An – lại ra đứng dưới bầu trời Hà Nội, bảo vệ Thủ đô của Sơn. Chính sự thấu hiểu và sẻ chia này đã xóa nhòa ranh giới địa lý. Khi người lính xông pha ra chiến trường bảo vệ một tấc đất quê hương, họ không chỉ bảo vệ nơi mình sinh ra mà đang bảo vệ một phần máu thịt của đất nước.

Ngày nay, khi đất nước đang có những thay đổi lớn lao trong thời kỳ hội nhập và phát triển, tinh thần này lại mang những sắc thái mới.

Việt Nam có 63 tỉnh thành, là nơi hội tụ những bản sắc văn hóa khác nhau, nhưng tất cả đều nằm dưới một lá cờ. Sự phát triển của một vùng sâu, vùng xa tại Hà Giang hay sự thịnh vượng của một đô thị như TP. Hồ Chí Minh đều đóng góp vào sức mạnh chung của quốc gia.

Những người trẻ hôm nay có thể sinh ra ở nông thôn nhưng lập nghiệp ở thành phố, hoặc là những trí thức từ thành thị về với vùng biên cương. Dù ở đâu, họ cũng đang cống hiến cho "bầu trời Tổ quốc". Tinh thần này giống như cách Lê và Sơn đã làm: coi quê hương của đồng đội cũng chính là quê hương của mình.

"Tình yêu Tổ quốc bắt đầu từ lòng yêu những vật tầm thường nhất: yêu cái cây trồng trước nhà, yêu cái phố nhỏ đổ ra bờ sông, yêu vị thơm chua chát của trái sấu đại thụ..." (Ilya Ehrenburg).

Thông qua câu chuyện của Lê và Sơn, chúng ta hiểu rằng tình yêu quê hương chỉ thực sự trọn vẹn khi nó gắn liền với tình yêu Tổ quốc. Trong bối cảnh hiện đại, mỗi cá nhân cần mang theo tinh thần "chia nhau bầu trời" ấy để cống hiến, để dù đi bất cứ đâu, làm bất cứ việc gì chúng ta cũng đang góp phần tô điểm cho vùng trời chung của dân tộc Việt Nam.


Câu 1: Văn bản được viết theo ngôi kể thứ ba, theo góc nhìn của một nhân vật ẩn danh.

Câu 2: Dòng sông gắn với quê hương Lê và Sơn là sông Lam, sông Hồng.

Câu 3: Đoạn trích trên sử dụng biện pháp so sánh "đại đội pháo" với "gốc cây đa" làm cho câu văn trở nên mềm mại nhưng cũng nêu bật lên hình ảnh đoàn kết của những người lính trẻ. Cây đa là hình ảnh tượng trưng cho những gốc cây ở đầu làng, là quê hương là nhà điều đó cho thấy đối với Lê và Sơn, đại đội pháo chính là nhà.

Câu 4: Ca ngợi tình đồng chí sâu sắc của Lê và Sơn cũng như tinh thần hăng say của tuổi trẻ, khát khao được cống hiến cho đất nước nhưng đó cũng là những khó khăn khi sinh hoạt ở nơi núi rừng khỉ ho cò gáy. Nhưng Lê và Sơn vẫn không bị yếu tố ngoại cảnh làm nản lòng mà ngày một càng yêu nước hơn, gắn kết với nhau hơn.

Câu 5:

Điểm tương đồng về nghĩa: Đều viết về đoạn đường hành quân của những người lính trẻ tràn đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ và tinh thần yêu nước. Mang trong mình dòng máu của người Việt Nam dù có ngã xuống đất thì đất này vẫn còn hồn của mình, trời này vẫn còn hồn của ta.

Em sẽ khuyên các bạn ko nên phá hỏng những cây non vừa trồng

Em sẽ khuyên các bạn ko nên phá hỏng những cây non vừa trồng

Câu 1: Nỗi niềm nhớ quê hương da diết của chủ thể trữ tình

Câu 2: Màu mây trắng, màu nắng, ngọn đồi, cây lá, phố phường.

Câu 3: Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là tình yêu quê hương và nỗi nhớ quê hương của người con nơi xa xứ.

Câu 4: Tâm trạng của nhân vật trữ tình: Ở khổ đầu là cảm giác bồi hồi nhớ nhung quê nhà khi thấy cảnh vật thiên nhiên quen thuộc.

Ở khổ thơ cuối là chấp nhận hiện thực, đè nén cảm xúc nhớ quê hương da diết

Câu 5: Ấn tượng với hình ảnh

"Bụi đường cũng là bụi của người ta"

Nỗi lòng nhớ quê hương khi đến nơi đất khách quê người, khi mà mọi thứ đều lạ lẫm không thân thuộc, không thuộc về mình. Sự cô đơn của tâm hồn thi sĩ

Bắp - chuột- mèo- cáo- sư tử - diều hâu