Bài học cùng chủ đề
- Tri thức Ngữ văn
- Đọc: Nhân vật quan trọng (Trích Quan thanh tra - Ni-cô-lai Gô-gôn - Nikolai Gogol)
- Đọc: Giấu của (Trích Quẫn - Lộng Chương)
- Viết báo cáo nghiên cứu về một vấn đề tự nhiên, xã hội
- Thực hành đọc: Cẩn thận hão (Trích Thợ cạo thành Xê-vin (Séville) - Bô-mác-se - Beaumarchais)
- Phiếu bài tập cuối chủ đề 5
Báo cáo học liệu
Mua học liệu
Mua học liệu:
-
Số dư ví của bạn: 0 coin - 0 Xu
-
Nếu mua học liệu này bạn sẽ bị trừ: 2 coin\Xu
Để nhận Coin\Xu, bạn có thể:
Phiếu bài tập cuối chủ đề 5 SVIP
Yêu cầu đăng nhập!
Bạn chưa đăng nhập. Hãy đăng nhập để làm bài thi tại đây!
Đọc văn bản và thực hiện các yêu cầu bên dưới.
LÃO HÀ TIỆN
(Trích)
HỒI III
LỚP I
(Ác-pa-gông, Cờ-lê-ăng, Ê-li-dơ, Va-le-rơ, Ba-cơ-lốt, Giắc, Bờ-ranh-đa-voan, La-méc-luy-sơ)
ÁC-PA-GÔNG – Nào, lại cả đây để tôi phân lệnh chốc nữa làm và cắt việc cho mỗi người. Lại gần đây, bà Cờ-lốt. Bắt đầu là bà nhé. (Bà Cờ-lốt cầm cái chổi) Được, bà sẵn khí giới cầm tay rồi. Tôi trao cho bà nhiệm vụ lau chùi mọi nơi, và nhất là cẩn thận đừng có lau các đồ gỗ mạnh quá, sợ mòn mất. Ngoài việc ấy, tôi uỷ cho bà, lúc bữa ăn tối, quản giám chai lọ; nếu để thất lạc cái nào và đánh vỡ cái gì, tôi sẽ bắt đến bà rồi trừ vào tiền công.
GIẮC (Nói riêng) – Hình phạt thiết thực gớm!
ÁC-PA-GÔNG (Vẫn nói với bà Cờ-lốt) – Thôi đi. Đến anh Bờ-ranh-đa-voan và anh La Méc-luy-sơ, tôi cắt cho các anh chức vụ lau rửa cốc và rót rượu, nhưng chỉ khi nào mọi người khát, chứ không phải theo thói của những thằng đầy tớ dở đần, như muốn khiêu khích người ta, nhắc nhở người ta phải uống khi người ta không nghĩ đến chuyện uống. Hãy chờ khi người ta hò đôi ba lần đã, và nhớ là phải mang thêm thật nhiều nước lã.
GIẮC (Nói riêng) – Vâng, rượu nguyên không pha, bốc lên đầu.
LA MÉC-LUY-SƠ – Thế chúng tôi có phải cởi áo ngoài không, thưa ông?
ÁC-PA-GÔNG – Có, nhưng khi nào thấy khách đến đã; và giữ gìn kĩ chớ làm hỏng y phục.
BỜ-RANH-ĐA-VOAN – Thưa ông, ông đã biết rõ, vạt trước áo vét dài của tôi bị một vết dầu đèn to tướng.
LA MÉC-LUY-SƠ – Còn tôi, thưa ông, quần của tôi thì thủng đít và, nói lỗi phép, người ta nhìn thấy...
ÁC-PA-GÔNG (Nói với La Méc-luy-sơ) – Im! Liệu khéo quay cái đó vào phía tường và lúc nào cũng quay đằng trước ra phía khách là được. (Ác-pa-gông đặt chiếc mũ trước áo của mình để chỉ cho Bờ-ranh-đa-voan phải làm thế nào để che vết dầu) Còn anh, khi hầu bàn, luôn luôn cầm mũ thế này này. Còn cô con gái của tôi, con phải để mắt đến mọi thứ khi dọn bàn và cẩn thận đừng để hư hại gì. Việc ấy, đúng là việc đàn bà con gái. Nhưng con phải chuẩn bị đón tiếp cô người yêu của cha cho tử tế; cô ấy sẽ đến thăm con và cùng đi với con ra chợ phiên. Con nghe thấy cha nói gì chưa?
Ê-LI-DƠ – Có, thưa cha.
ÁC-PA-GÔNG – Vâng, cô ngốc ạ. Còn anh, cậu ấm của tôi, cha đã rộng lòng tha thứ câu chuyện lúc nãy, đừng có mà mặt sưng mày sỉa với cô ta.
CƠ-LÊ-ĂNG – Con thưa cha, con mà mặt sưng mày sỉa? Và về lí do gì kia ạ?
ÁC-PA-GÔNG – Trời ơi! Chúng tao hiểu cách đối xử của con cái, khi bố muốn tục huyền, và chúng nó thường nhìn cái người gọi là mẹ kế ấy bằng con mắt thế nào rồi. Nhưng nếu mày muốn tao quên đi cái việc hoang tàng của mày vừa rồi, thì tao dặn mày trước hết là phải niềm nở mà đon đả với người ta, và cố gắng đón tiếp thế nào cho tốt đẹp nhất!
CƠ-LÊ-ĂNG – Thưa cha, nói thật với cha, con không thể hứa với cha là con vui sướng có cô ấy làm mẹ kế. Con sẽ nói dối nếu con bảo cha như vậy. Nhưng về việc đón tiếp tử tế và có bộ mặt niềm nở, thì con xin hứa là về mục này, con tuân theo lời cha không sai một li.
ÁC-PA-GÔNG – Ít nhất cứ phải chú ý.
CƠ-LÊ-ĂNG – Rồi cha xem, cha sẽ không có điều gì phải phàn nàn cả.
ÁC-PA-GÔNG – Con thế là khôn ngoan. Va-le-rơ ơi, giúp tôi việc này. Ô này, bác Giắc lại gần đây. Tôi để bác lại người cuối cùng đấy.
GIẮC – Nhưng, thưa ông, ông muốn nói với anh đánh xe hay anh đầu bếp, bởi vì tôi vừa là anh này vừa là anh kia.
ÁC-PA-GÔNG – Với cả hai.
GIẮC – Nhưng, trong hai người, ông nói với ai trước?
ÁC-PA-GÔNG – Với đầu bếp.
GIẮC – Vậy ông làm ơn chờ cho. (Bác bỏ mũ đánh xe và xuất hiện với bộ áo đầu bếp)
ÁC-PA-GÔNG – Nghi thức quỷ quái gì thế?
GIẮC – Ông cứ nói.
ÁC-PA-GÔNG – Bác Giắc, chả là tôi đã định thết cơm khách tối nay.
GIẮC (Nói riêng) – Một kì quan vĩ đại!
GIẮC – Được, nếu ông cho nhiều tiền.
ÁC-PA-GÔNG – Bác cho biết, liệu có cho chúng ta ăn ngon được không?
ÁC-PA-GÔNG – Quỷ thật! Lúc nào cũng tiền! Hình như chúng nó không có gì khác mà nói: "Tiền, tiền, tiền.". À! Chúng nó chỉ có tiếng "tiền" nơi cửa miệng. Lúc nào cũng nói tiền. Tiền, đó là gươm gối đầu giường của chúng nó.
VA-LE-RƠ – Tôi chưa từng thấy câu trả lời nào láo lếu như vậy. Thật là kì diệu khi ăn ngon mà cần nhiều tiền! Đó là một việc dễ nhất trên đời; chẳng có ai ngu tối đến đâu mà không làm được như vậy; nhưng để hành động ra con người thông minh và khéo léo, phải nói là làm được cơm ngon với ít tiền thôi.
GIẮC – Ăn ngon với ít tiền thôi?
VA-LE-RƠ – Đúng.
GIẮC (Nói với Va-le-rơ) – Theo tôi, thưa ông quản gia, ông làm gì cũng tài giỏi cả, biết cái bí mật ấy và nhận lấy cái chức đầu bếp của tôi; như vậy, ở cái nhà này, việc gì ông cũng tài giỏi cả.
ÁC-PA-GÔNG – Thôi im. Bác cần những gì nào?
GIẮC – Đấy, có ông quản gia, ông ấy làm cơm ngon cho ông mà mất ít tiền.
ÁC-PA-GÔNG – Chao chao! Tôi muốn bác trả lời tôi.
GIẮC – Các ông có bao nhiêu người ăn?
ÁC-PA-GÔNG – Chúng tôi tám hoặc mười người; nhưng chỉ tính tám người. Khi đủ cho tám người ăn thì cũng rất đủ cho mười người.
VA-LE-RƠ – Đúng thế.
GIẮC – Vậy thì phải bốn bát nấu rõ đầy và năm đĩa xào đầu vị. Món nấu: nước dùng tôm he, chim đa đa hâm bắp cải xanh, rau nấu thượng thang, vịt nấu củ cải. Đầu vị: thịt gà xé, bồ câu ra giàng nhồi thịt, ức bê non, dồi lợn và nấm xào.
ÁC-PA-GÔNG – Quái quỷ! Thế để thết cả một thành phố à?
GIẮC – Thịt quay đầy một xanh thật to, xếp cao thành hình kim tự tháp, nửa con bê thả béo bên sông, ba chim trĩ, ba gà mái tơ béo, mười hai chim câu nuôi chuồng, mười hai gà giò...
ÁC-PA-GÔNG (Lấy tay bịt miệng bác Giắc) – À! Thằng phản chủ! Mày ăn hết của của tao.
GIẮC – Món đầu vị...
ÁC-PA-GÔNG (Lại lấy tay bịt miệng bác Giắc) – Nữa kia à?
(Trích Lão hà tiện, Moliere, NXB Kim Đồng, tr.35-42)
Văn bản "Lão hà tiện" thuộc thể loại nào dưới đây?
Nhân vật trung tâm của văn bản "Lão hà tiện" là
Trong văn bản, nhân vật Ác-pa-gông đang chuẩn bị cho công việc gì?
Ý nào dưới đây là đúng về mâu thuẫn chính của văn bản "Lão hà tiện"?
Nhận xét nào dưới đây là đúng về nhân vật bác Giắc trong văn bản?
Nối các nhân vật với các nhiệm vụ tương ứng mà họ được Ác-pa-gông phân công.
Văn bản "Lão hà tiện" sử dụng những thủ pháp trào phúng nào dưới đây? (Chọn 2 đáp án)
Những hành động nào dưới đây có tác dụng gây cười trong đoạn trích "Lão hà tiện"? (Chọn 2 đáp án)
Việc Ác-pa-gông phân công nhiệm vụ chi tiết cho mọi người từ lau chùi đến rót rượu thể hiện điều gì về nhân vật này?
Tính cách hà tiện, keo kiệt đến mức cực đoan của nhân vật Ác-pa-gông được thể hiện qua những chi tiết nào dưới đây? (Chọn 3 đáp án)
Nhận định nào dưới đây là đúng về thái độ của Ác-pa-gông dành cho hai con?
Lời nói riêng của nhân vật bác Giắc có những tác dụng nào dưới đây? (Chọn 2 đáp án)
Quản gia Va-le-rơ có thái độ, phản ứng gì đối với sự sắp xếp, phân công của Ác-pa-gông?
Nhận định nào dưới đây là đúng về tính cách, bản chất của nhân vật Va-le-rơ?
Nhân vật Ác-pa-gông có phản ứng như thế nào với thực đơn do bác Giắc đề xuất?
Điền từ ngữ thích hợp vào chỗ trống.
Lời của Ác-pa-gông: "Quỷ thật! Lúc nào cũng tiền! ... Tiền, đó là gươm gối đầu giường của chúng nó." chứa đựng ý nghĩa mỉa mai sâu sắc. Điều đáng buồn cười là Ác-pa-gông trách người khác chỉ biết nói đến tiền nhưng chính ông ta mới là của thói tham lam và đồng tiền cực độ. Lời nói ấy trở thành tấm gương phản chiếu thói keo kiệt đến mức mù quáng, mất về bản thân của Ác-pa-gông.
(Kéo thả hoặc click vào để điền)
Nhận xét nào dưới đây là đúng về thái độ của bác Giắc đối với quản gia Va-le-rơ?
Ngoài sự keo kiệt, Ác-pa-gông còn bộc lộ những đặc điểm tính cách nào khác qua cách lão phân công công việc và quản lý gia đình?
Ý nào dưới đây là đúng về đặc sắc nghệ thuật của văn bản "Lão hà tiện"?
Ác-pa-gông gọi con trai là "cậu ấm của tôi" thể hiện điều gì dưới đây?
Nhận xét nào dưới đây là đúng về đặc điểm lời thoại của các nhân vật trong đoạn trích "Lão hà tiện"?
Từ thói keo kiệt đến mức biến thái của Ác-pa-gông, tác giả Mô-li-e muốn gửi gắm bài học gì về giá trị của đồng tiền?
Điền từ ngữ thích hợp vào chỗ trống.
Tính keo kiệt của Ác-pa-gông không chỉ là thói xấu đơn thuần mà còn là hiện thân của hiện thực xã hội đáng lo ngại. Nó lột tả việc đồng tiền đang dần các mối quan hệ gia đình, tình yêu và cả những giá trị đạo đức cơ bản, biến con người thành của vật chất.
Câu nói riêng của bác Giắc: "Một kì quan vĩ đại!" thể hiện điều gì dưới đây?
Tiếng cười trong văn bản "Lão hà tiện" có những tác dụng nào dưới đây? (Chọn 2 đáp án)
Ý nào dưới đây là không đúng về yêu cầu của văn bản báo cáo về một vấn đề tự nhiên, xã hội?
Nối để hoàn thành dàn ý của văn bản báo cáo nghiên cứu về một vấn đề tự nhiên, xã hội.
Sắp xếp các ý dưới đây theo đúng trình tự các bước để viết báo cáo nghiên cứu về một vấn đề tự nhiên, xã hội.
- Tự rà soát và chỉnh sửa báo cáo.
- Xây dựng đề cương chi tiết cho đề tài.
- Thu thập, phân tích và đánh giá thông tin.
- Lựa chọn đề tài.
- Viết báo cáo nghiên cứu.
Trong các đề tài dưới đây, đâu không phải đề tài phù hợp với bài báo cáo nghiên cứu về một vấn đề tự nhiên, xã hội?
Ý nào dưới đây là đúng về đặc điểm ngôn ngữ phù hớp đối với văn bản báo cáo nghiên cứu về một vấn đề tự nhiên, xã hội?