Bài học cùng chủ đề
Báo cáo học liệu
Mua học liệu
Mua học liệu:
-
Số dư ví của bạn: 0 coin - 0 Xu
-
Nếu mua học liệu này bạn sẽ bị trừ: 2 coin\Xu
Để nhận Coin\Xu, bạn có thể:

Viết bài văn kể lại một hoạt động xã hội SVIP
VIẾT BÀI VĂN KỂ LẠI MỘT HOẠT ĐỘNG XÃ HỘI
I. Định hướng.
1. Như thế nào là bài văn kể lại một hoạt động xã hội?
Theo em, phương thức biểu đạt chính của một bài văn kể lại một hoạt động xã hội là gì?
Khi thực hiện yêu cầu nào dưới đây, người viết cần sử dụng kiểu văn bản kể lại một hoạt động xã hội?
2. Yêu cầu đối với kiểu văn bản.
Một bài văn kể lại một hoạt động xã hội có các yêu cầu sau:
-
Kể lại một hoạt động xã hội theo ngôi thứ nhất.
-
Nêu được các thông tin cơ bản về hoạt động xã hội sẽ kể; miêu tả quang cảnh, không gian, thời gian diễn ra hoạt động.
-
Kể lại chân thực các sự việc theo trình tự hợp lí.
-
Kết hợp với các yếu tố miêu tả hay biểu cảm, hoặc cả hai yếu tố để bài văn thêm sinh động, hấp dẫn.
3. Bố cục bài viết.
Bài viết có bố cục 3 phần:
-
Mở bài: Giới thiệu một hoạt động xã hội đã để lại cho bản thân suy nghĩ, tình cảm sâu sắc.
-
Thân bài: Nêu những thông tin cơ bản về hoạt động xã hội sẽ kể, miêu tả quang cảnh, không gian, thời gian diễn ra hoạt động; kể lại các sự việc theo trình tự hoạt động xã hội; kết hợp các yếu tố miêu tả, biểu cảm.
-
Kết bài: Khẳng định giá trị của hoạt động xã hội đã kể; nêu suy nghĩ, tình cảm sâu sắc mà hoạt động gợi ra cho bản thân.
4. Phân tích bài viết tham khảo.
Chuyến thăm bệnh nhi tại bệnh viện Ung Bướu
Tôi thường băn khoăn: liệu phép màu có tồn tại trên đời?. Nếu thực có phép mầu, tại sao cuộc sống vẫn còn biết bao mảnh đời bất hạnh? Và tôi đã tìm thấy câu trả lời về sự tồn tại của phép mầu trong chuyến đi thăm bệnh nhi ung thư nhân ngày hội “Ước mơ của Thúy”.
Ngày hội “Ước mơ của Thúy” là một sự kiện thường niên do Thành Đoàn tổ chức nhằm giúp đỡ và đem lại niềm vui cho các bệnh nhi ung thư. Để hưởng ứng tinh thần ấy, trường cấp hai của tôi đã tổ chức chuyến đi thăm bệnh nhi tại bệnh viện Ung Bướu.
Bảy giờ sáng, chúng tôi xuất phát, nửa tiếng sau đã có mặt tại địa điểm. Bệnh viện Ung Bướu có khuôn viên rộng lớn với các dãy nhà được bố trí thành các khoa bệnh chuyên biệt. Nhóm của tôi được phân công đến thăm một phòng của Khoa nhi, ở đó có tám em đang điều trị. Ấn tượng đầu tiên của tôi khi bước vào căn phòng là những bức tranh đầy sắc màu treo trên tường. Có những bức vẽ cảnh một cô giáo đứng trên bục giảng, có bức vẽ một phi hành gia đang bay ra ngoài vũ trụ, tất cả đều thể hiện ước mơ của các em. Những bức tranh ấy cho thấy các em luôn kiên cường, lạc quan, dù bệnh tật dày vò. Trước mắt tôi là những em nhỏ khoảng năm, sáu tuổi, dưới lớp quần áo à những tấm thân gầy yếu vì căn bệnh quái ác. Cảnh tượng ấy khiến cho bất kì ai trong chúng tôi đều cảm thấy xót xa. Chúng tôi cùng chơi với các em. Chúng tôi hỏi: “Các em mong muốn điều gì nhất?”
Có em đáp: “Em muốn có một chú gấu bông làm bạn, như vậy em sẽ không còn sợ hãi nữa”.
Em khác lại nói: “Em muốn đi học…”
Trái tim tôi như thắt lại, bởi lẽ những điều tưởng như giản đơn với bao người thì với các em lại trở nên xa vời đến thế…
Khoảng chín giờ, nhóm tôi họp mặt với cả đoàn để gặp lại tất cả bệnh nhi. Trong không gian ấy, chúng tôi và các em ngồi thành vòng tròn, cùng ca hát, vui đùa. Giây phút đó, niềm vui như kéo dài bất tận khiến lòng người càng thêm ấm áp. Chúng tôi tặng quà cho các em. Những món quà giản đơn như bộ quần áo, một cuốn sách, một món đồ chơi, đó là tấm lòng của thầy trò trường chúng tôi gửi đến các em.
Sau chuyển đi, tôi đã tìm thấy câu trả lời cho sự tồn tại của phép mầu, đó chính là sức mạnh tình người. Bởi nơi nào tồn tại tình yêu thương và sẻ chia, nơi đó phép mầu sẽ xuất hiện, giúp đỡ và an ủi những mảnh đời bất hạnh. Qua hoạt động, chúng tôi cũng đã nhận được những món quà tinh thân quý giá từ các em: bài học sâu sắc về giá trị của sự sống, biết trân trọng cuộc sống mình đang có.
(Bài viết của học sinh)
Bài viết viết về hoạt động xã hội nào?
Chuyến thăm bệnh nhi tại bệnh viện Ung Bướu
Tôi thường băn khoăn: liệu phép màu có tồn tại trên đời?. Nếu thực có phép mầu, tại sao cuộc sống vẫn còn biết bao mảnh đời bất hạnh? Và tôi đã tìm thấy câu trả lời về sự tồn tại của phép mầu trong chuyến đi thăm bệnh nhi ung thư nhân ngày hội “Ước mơ của Thúy”.
Ngày hội “Ước mơ của Thúy” là một sự kiện thường niên do Thành Đoàn tổ chức nhằm giúp đỡ và đem lại niềm vui cho các bệnh nhi ung thư. Để hưởng ứng tinh thần ấy, trường cấp hai của tôi đã tổ chức chuyến đi thăm bệnh nhi tại bệnh viện Ung Bướu.
Bảy giờ sáng, chúng tôi xuất phát, nửa tiếng sau đã có mặt tại địa điểm. Bệnh viện Ung Bướu có khuôn viên rộng lớn với các dãy nhà được bố trí thành các khoa bệnh chuyên biệt. Nhóm của tôi được phân công đến thăm một phòng của Khoa nhi, ở đó có tám em đang điều trị. Ấn tượng đầu tiên của tôi khi bước vào căn phòng là những bức tranh đầy sắc màu treo trên tường. Có những bức vẽ cảnh một cô giáo đứng trên bục giảng, có bức vẽ một phi hành gia đang bay ra ngoài vũ trụ, tất cả đều thể hiện ước mơ của các em. Những bức tranh ấy cho thấy các em luôn kiên cường, lạc quan, dù bệnh tật dày vò. Trước mắt tôi là những em nhỏ khoảng năm, sáu tuổi, dưới lớp quần áo à những tấm thân gầy yếu vì căn bệnh quái ác. Cảnh tượng ấy khiến cho bất kì ai trong chúng tôi đều cảm thấy xót xa. Chúng tôi cùng chơi với các em. Chúng tôi hỏi: “Các em mong muốn điều gì nhất?”
Có em đáp: “Em muốn có một chú gấu bông làm bạn, như vậy em sẽ không còn sợ hãi nữa”.
Em khác lại nói: “Em muốn đi học…”
Trái tim tôi như thắt lại, bởi lẽ những điều tưởng như giản đơn với bao người thì với các em lại trở nên xa vời đến thế…
Khoảng chín giờ, nhóm tôi họp mặt với cả đoàn để gặp lại tất cả bệnh nhi. Trong không gian ấy, chúng tôi và các em ngồi thành vòng tròn, cùng ca hát, vui đùa. Giây phút đó, niềm vui như kéo dài bất tận khiến lòng người càng thêm ấm áp. Chúng tôi tặng quà cho các em. Những món quà giản đơn như bộ quần áo, một cuốn sách, một món đồ chơi, đó là tấm lòng của thầy trò trường chúng tôi gửi đến các em.
Sau chuyển đi, tôi đã tìm thấy câu trả lời cho sự tồn tại của phép mầu, đó chính là sức mạnh tình người. Bởi nơi nào tồn tại tình yêu thương và sẻ chia, nơi đó phép mầu sẽ xuất hiện, giúp đỡ và an ủi những mảnh đời bất hạnh. Qua hoạt động, chúng tôi cũng đã nhận được những món quà tinh thân quý giá từ các em: bài học sâu sắc về giá trị của sự sống, biết trân trọng cuộc sống mình đang có.
(Bài viết của học sinh)
Phương thức biểu đạt chính của bài viết là gì?
Chuyến thăm bệnh nhi tại bệnh viện Ung Bướu
Tôi thường băn khoăn: liệu phép màu có tồn tại trên đời?. Nếu thực có phép mầu, tại sao cuộc sống vẫn còn biết bao mảnh đời bất hạnh? Và tôi đã tìm thấy câu trả lời về sự tồn tại của phép mầu trong chuyến đi thăm bệnh nhi ung thư nhân ngày hội “Ước mơ của Thúy”.
Ngày hội “Ước mơ của Thúy” là một sự kiện thường niên do Thành Đoàn tổ chức nhằm giúp đỡ và đem lại niềm vui cho các bệnh nhi ung thư. Để hưởng ứng tinh thần ấy, trường cấp hai của tôi đã tổ chức chuyến đi thăm bệnh nhi tại bệnh viện Ung Bướu.
Bảy giờ sáng, chúng tôi xuất phát, nửa tiếng sau đã có mặt tại địa điểm. Bệnh viện Ung Bướu có khuôn viên rộng lớn với các dãy nhà được bố trí thành các khoa bệnh chuyên biệt. Nhóm của tôi được phân công đến thăm một phòng của Khoa nhi, ở đó có tám em đang điều trị. Ấn tượng đầu tiên của tôi khi bước vào căn phòng là những bức tranh đầy sắc màu treo trên tường. Có những bức vẽ cảnh một cô giáo đứng trên bục giảng, có bức vẽ một phi hành gia đang bay ra ngoài vũ trụ, tất cả đều thể hiện ước mơ của các em. Những bức tranh ấy cho thấy các em luôn kiên cường, lạc quan, dù bệnh tật dày vò. Trước mắt tôi là những em nhỏ khoảng năm, sáu tuổi, dưới lớp quần áo à những tấm thân gầy yếu vì căn bệnh quái ác. Cảnh tượng ấy khiến cho bất kì ai trong chúng tôi đều cảm thấy xót xa. Chúng tôi cùng chơi với các em. Chúng tôi hỏi: “Các em mong muốn điều gì nhất?”
Có em đáp: “Em muốn có một chú gấu bông làm bạn, như vậy em sẽ không còn sợ hãi nữa”.
Em khác lại nói: “Em muốn đi học…”
Trái tim tôi như thắt lại, bởi lẽ những điều tưởng như giản đơn với bao người thì với các em lại trở nên xa vời đến thế…
Khoảng chín giờ, nhóm tôi họp mặt với cả đoàn để gặp lại tất cả bệnh nhi. Trong không gian ấy, chúng tôi và các em ngồi thành vòng tròn, cùng ca hát, vui đùa. Giây phút đó, niềm vui như kéo dài bất tận khiến lòng người càng thêm ấm áp. Chúng tôi tặng quà cho các em. Những món quà giản đơn như bộ quần áo, một cuốn sách, một món đồ chơi, đó là tấm lòng của thầy trò trường chúng tôi gửi đến các em.
Sau chuyển đi, tôi đã tìm thấy câu trả lời cho sự tồn tại của phép mầu, đó chính là sức mạnh tình người. Bởi nơi nào tồn tại tình yêu thương và sẻ chia, nơi đó phép mầu sẽ xuất hiện, giúp đỡ và an ủi những mảnh đời bất hạnh. Qua hoạt động, chúng tôi cũng đã nhận được những món quà tinh thân quý giá từ các em: bài học sâu sắc về giá trị của sự sống, biết trân trọng cuộc sống mình đang có.
(Bài viết của học sinh)
Nội dung của đoạn văn thứ nhất là gì?
Tôi thường băn khoăn: liệu phép màu có tồn tại trên đời?. Nếu thực có phép mầu, tại sao cuộc sống vẫn còn biết bao mảnh đời bất hạnh? Và tôi đã tìm thấy câu trả lời về sự tồn tại của phép mầu trong chuyến đi thăm bệnh nhi ung thư nhân ngày hội “Ước mơ của Thúy”.
Chuyến thăm bệnh nhi tại bệnh viện Ung Bướu
Tôi thường băn khoăn: liệu phép màu có tồn tại trên đời?. Nếu thực có phép mầu, tại sao cuộc sống vẫn còn biết bao mảnh đời bất hạnh? Và tôi đã tìm thấy câu trả lời về sự tồn tại của phép mầu trong chuyến đi thăm bệnh nhi ung thư nhân ngày hội “Ước mơ của Thúy”.
Ngày hội “Ước mơ của Thúy” là một sự kiện thường niên do Thành Đoàn tổ chức nhằm giúp đỡ và đem lại niềm vui cho các bệnh nhi ung thư. Để hưởng ứng tinh thần ấy, trường cấp hai của tôi đã tổ chức chuyến đi thăm bệnh nhi tại bệnh viện Ung Bướu.
Bảy giờ sáng, chúng tôi xuất phát, nửa tiếng sau đã có mặt tại địa điểm. Bệnh viện Ung Bướu có khuôn viên rộng lớn với các dãy nhà được bố trí thành các khoa bệnh chuyên biệt. Nhóm của tôi được phân công đến thăm một phòng của Khoa nhi, ở đó có tám em đang điều trị. Ấn tượng đầu tiên của tôi khi bước vào căn phòng là những bức tranh đầy sắc màu treo trên tường. Có những bức vẽ cảnh một cô giáo đứng trên bục giảng, có bức vẽ một phi hành gia đang bay ra ngoài vũ trụ, tất cả đều thể hiện ước mơ của các em. Những bức tranh ấy cho thấy các em luôn kiên cường, lạc quan, dù bệnh tật dày vò. Trước mắt tôi là những em nhỏ khoảng năm, sáu tuổi, dưới lớp quần áo à những tấm thân gầy yếu vì căn bệnh quái ác. Cảnh tượng ấy khiến cho bất kì ai trong chúng tôi đều cảm thấy xót xa. Chúng tôi cùng chơi với các em. Chúng tôi hỏi: “Các em mong muốn điều gì nhất?”
Có em đáp: “Em muốn có một chú gấu bông làm bạn, như vậy em sẽ không còn sợ hãi nữa”.
Em khác lại nói: “Em muốn đi học…”
Trái tim tôi như thắt lại, bởi lẽ những điều tưởng như giản đơn với bao người thì với các em lại trở nên xa vời đến thế…
Khoảng chín giờ, nhóm tôi họp mặt với cả đoàn để gặp lại tất cả bệnh nhi. Trong không gian ấy, chúng tôi và các em ngồi thành vòng tròn, cùng ca hát, vui đùa. Giây phút đó, niềm vui như kéo dài bất tận khiến lòng người càng thêm ấm áp. Chúng tôi tặng quà cho các em. Những món quà giản đơn như bộ quần áo, một cuốn sách, một món đồ chơi, đó là tấm lòng của thầy trò trường chúng tôi gửi đến các em.
Sau chuyển đi, tôi đã tìm thấy câu trả lời cho sự tồn tại của phép mầu, đó chính là sức mạnh tình người. Bởi nơi nào tồn tại tình yêu thương và sẻ chia, nơi đó phép mầu sẽ xuất hiện, giúp đỡ và an ủi những mảnh đời bất hạnh. Qua hoạt động, chúng tôi cũng đã nhận được những món quà tinh thân quý giá từ các em: bài học sâu sắc về giá trị của sự sống, biết trân trọng cuộc sống mình đang có.
(Bài viết của học sinh)
Ấn tượng đầu tiên của người viết khi bước vào căn phòng bệnh là gì?
Chuyến thăm bệnh nhi tại bệnh viện Ung Bướu
Tôi thường băn khoăn: liệu phép màu có tồn tại trên đời?. Nếu thực có phép mầu, tại sao cuộc sống vẫn còn biết bao mảnh đời bất hạnh? Và tôi đã tìm thấy câu trả lời về sự tồn tại của phép mầu trong chuyến đi thăm bệnh nhi ung thư nhân ngày hội “Ước mơ của Thúy”.
Ngày hội “Ước mơ của Thúy” là một sự kiện thường niên do Thành Đoàn tổ chức nhằm giúp đỡ và đem lại niềm vui cho các bệnh nhi ung thư. Để hưởng ứng tinh thần ấy, trường cấp hai của tôi đã tổ chức chuyến đi thăm bệnh nhi tại bệnh viện Ung Bướu.
Bảy giờ sáng, chúng tôi xuất phát, nửa tiếng sau đã có mặt tại địa điểm. Bệnh viện Ung Bướu có khuôn viên rộng lớn với các dãy nhà được bố trí thành các khoa bệnh chuyên biệt. Nhóm của tôi được phân công đến thăm một phòng của Khoa nhi, ở đó có tám em đang điều trị. Ấn tượng đầu tiên của tôi khi bước vào căn phòng là những bức tranh đầy sắc màu treo trên tường. Có những bức vẽ cảnh một cô giáo đứng trên bục giảng, có bức vẽ một phi hành gia đang bay ra ngoài vũ trụ, tất cả đều thể hiện ước mơ của các em. Những bức tranh ấy cho thấy các em luôn kiên cường, lạc quan, dù bệnh tật dày vò. Trước mắt tôi là những em nhỏ khoảng năm, sáu tuổi, dưới lớp quần áo à những tấm thân gầy yếu vì căn bệnh quái ác. Cảnh tượng ấy khiến cho bất kì ai trong chúng tôi đều cảm thấy xót xa. Chúng tôi cùng chơi với các em. Chúng tôi hỏi: “Các em mong muốn điều gì nhất?”
Có em đáp: “Em muốn có một chú gấu bông làm bạn, như vậy em sẽ không còn sợ hãi nữa”.
Em khác lại nói: “Em muốn đi học…”
Trái tim tôi như thắt lại, bởi lẽ những điều tưởng như giản đơn với bao người thì với các em lại trở nên xa vời đến thế…
Khoảng chín giờ, nhóm tôi họp mặt với cả đoàn để gặp lại tất cả bệnh nhi. Trong không gian ấy, chúng tôi và các em ngồi thành vòng tròn, cùng ca hát, vui đùa. Giây phút đó, niềm vui như kéo dài bất tận khiến lòng người càng thêm ấm áp. Chúng tôi tặng quà cho các em. Những món quà giản đơn như bộ quần áo, một cuốn sách, một món đồ chơi, đó là tấm lòng của thầy trò trường chúng tôi gửi đến các em.
Sau chuyển đi, tôi đã tìm thấy câu trả lời cho sự tồn tại của phép mầu, đó chính là sức mạnh tình người. Bởi nơi nào tồn tại tình yêu thương và sẻ chia, nơi đó phép mầu sẽ xuất hiện, giúp đỡ và an ủi những mảnh đời bất hạnh. Qua hoạt động, chúng tôi cũng đã nhận được những món quà tinh thân quý giá từ các em: bài học sâu sắc về giá trị của sự sống, biết trân trọng cuộc sống mình đang có.
(Bài viết của học sinh)
Câu nói nào dưới đây được người viết sử dụng yếu tố miêu tả?
Chuyến thăm bệnh nhi tại bệnh viện Ung Bướu
Tôi thường băn khoăn: liệu phép màu có tồn tại trên đời?. Nếu thực có phép mầu, tại sao cuộc sống vẫn còn biết bao mảnh đời bất hạnh? Và tôi đã tìm thấy câu trả lời về sự tồn tại của phép mầu trong chuyến đi thăm bệnh nhi ung thư nhân ngày hội “Ước mơ của Thúy”.
Ngày hội “Ước mơ của Thúy” là một sự kiện thường niên do Thành Đoàn tổ chức nhằm giúp đỡ và đem lại niềm vui cho các bệnh nhi ung thư. Để hưởng ứng tinh thần ấy, trường cấp hai của tôi đã tổ chức chuyến đi thăm bệnh nhi tại bệnh viện Ung Bướu.
Bảy giờ sáng, chúng tôi xuất phát, nửa tiếng sau đã có mặt tại địa điểm. Bệnh viện Ung Bướu có khuôn viên rộng lớn với các dãy nhà được bố trí thành các khoa bệnh chuyên biệt. Nhóm của tôi được phân công đến thăm một phòng của Khoa nhi, ở đó có tám em đang điều trị. Ấn tượng đầu tiên của tôi khi bước vào căn phòng là những bức tranh đầy sắc màu treo trên tường. Có những bức vẽ cảnh một cô giáo đứng trên bục giảng, có bức vẽ một phi hành gia đang bay ra ngoài vũ trụ, tất cả đều thể hiện ước mơ của các em. Những bức tranh ấy cho thấy các em luôn kiên cường, lạc quan, dù bệnh tật dày vò. Trước mắt tôi là những em nhỏ khoảng năm, sáu tuổi, dưới lớp quần áo à những tấm thân gầy yếu vì căn bệnh quái ác. Cảnh tượng ấy khiến cho bất kì ai trong chúng tôi đều cảm thấy xót xa. Chúng tôi cùng chơi với các em. Chúng tôi hỏi: “Các em mong muốn điều gì nhất?”
Có em đáp: “Em muốn có một chú gấu bông làm bạn, như vậy em sẽ không còn sợ hãi nữa”.
Em khác lại nói: “Em muốn đi học…”
Trái tim tôi như thắt lại, bởi lẽ những điều tưởng như giản đơn với bao người thì với các em lại trở nên xa vời đến thế…
Khoảng chín giờ, nhóm tôi họp mặt với cả đoàn để gặp lại tất cả bệnh nhi. Trong không gian ấy, chúng tôi và các em ngồi thành vòng tròn, cùng ca hát, vui đùa. Giây phút đó, niềm vui như kéo dài bất tận khiến lòng người càng thêm ấm áp. Chúng tôi tặng quà cho các em. Những món quà giản đơn như bộ quần áo, một cuốn sách, một món đồ chơi, đó là tấm lòng của thầy trò trường chúng tôi gửi đến các em.
Sau chuyển đi, tôi đã tìm thấy câu trả lời cho sự tồn tại của phép mầu, đó chính là sức mạnh tình người. Bởi nơi nào tồn tại tình yêu thương và sẻ chia, nơi đó phép mầu sẽ xuất hiện, giúp đỡ và an ủi những mảnh đời bất hạnh. Qua hoạt động, chúng tôi cũng đã nhận được những món quà tinh thân quý giá từ các em: bài học sâu sắc về giá trị của sự sống, biết trân trọng cuộc sống mình đang có.
(Bài viết của học sinh)
Câu văn nào dưới đây được người viết kết hợp cùng với yếu tố biểu cảm?
Chuyến thăm bệnh nhi tại bệnh viện Ung Bướu
Tôi thường băn khoăn: liệu phép màu có tồn tại trên đời?. Nếu thực có phép mầu, tại sao cuộc sống vẫn còn biết bao mảnh đời bất hạnh? Và tôi đã tìm thấy câu trả lời về sự tồn tại của phép mầu trong chuyến đi thăm bệnh nhi ung thư nhân ngày hội “Ước mơ của Thúy”.
Ngày hội “Ước mơ của Thúy” là một sự kiện thường niên do Thành Đoàn tổ chức nhằm giúp đỡ và đem lại niềm vui cho các bệnh nhi ung thư. Để hưởng ứng tinh thần ấy, trường cấp hai của tôi đã tổ chức chuyến đi thăm bệnh nhi tại bệnh viện Ung Bướu.
Bảy giờ sáng, chúng tôi xuất phát, nửa tiếng sau đã có mặt tại địa điểm. Bệnh viện Ung Bướu có khuôn viên rộng lớn với các dãy nhà được bố trí thành các khoa bệnh chuyên biệt. Nhóm của tôi được phân công đến thăm một phòng của Khoa nhi, ở đó có tám em đang điều trị. Ấn tượng đầu tiên của tôi khi bước vào căn phòng là những bức tranh đầy sắc màu treo trên tường. Có những bức vẽ cảnh một cô giáo đứng trên bục giảng, có bức vẽ một phi hành gia đang bay ra ngoài vũ trụ, tất cả đều thể hiện ước mơ của các em. Những bức tranh ấy cho thấy các em luôn kiên cường, lạc quan, dù bệnh tật dày vò. Trước mắt tôi là những em nhỏ khoảng năm, sáu tuổi, dưới lớp quần áo à những tấm thân gầy yếu vì căn bệnh quái ác. Cảnh tượng ấy khiến cho bất kì ai trong chúng tôi đều cảm thấy xót xa. Chúng tôi cùng chơi với các em. Chúng tôi hỏi: “Các em mong muốn điều gì nhất?”
Có em đáp: “Em muốn có một chú gấu bông làm bạn, như vậy em sẽ không còn sợ hãi nữa”.
Em khác lại nói: “Em muốn đi học…”
Trái tim tôi như thắt lại, bởi lẽ những điều tưởng như giản đơn với bao người thì với các em lại trở nên xa vời đến thế…
Khoảng chín giờ, nhóm tôi họp mặt với cả đoàn để gặp lại tất cả bệnh nhi. Trong không gian ấy, chúng tôi và các em ngồi thành vòng tròn, cùng ca hát, vui đùa. Giây phút đó, niềm vui như kéo dài bất tận khiến lòng người càng thêm ấm áp. Chúng tôi tặng quà cho các em. Những món quà giản đơn như bộ quần áo, một cuốn sách, một món đồ chơi, đó là tấm lòng của thầy trò trường chúng tôi gửi đến các em.
Sau chuyển đi, tôi đã tìm thấy câu trả lời cho sự tồn tại của phép mầu, đó chính là sức mạnh tình người. Bởi nơi nào tồn tại tình yêu thương và sẻ chia, nơi đó phép mầu sẽ xuất hiện, giúp đỡ và an ủi những mảnh đời bất hạnh. Qua hoạt động, chúng tôi cũng đã nhận được những món quà tinh thân quý giá từ các em: bài học sâu sắc về giá trị của sự sống, biết trân trọng cuộc sống mình đang có.
(Bài viết của học sinh)
Sắp xếp các sự việc, hoạt động dưới đây theo trình tự của bài viết:
- Họp mặt cả đoàn, hát ca và tặng quà cho các bệnh nhi.
- Hỏi thăm các bệnh nhân về việc các em mong muốn điều gì nhất.
- Đi thăm bệnh nhân tại phòng bệnh đã được phân công.
Chuyến thăm bệnh nhi tại bệnh viện Ung Bướu
Tôi thường băn khoăn: liệu phép màu có tồn tại trên đời?. Nếu thực có phép mầu, tại sao cuộc sống vẫn còn biết bao mảnh đời bất hạnh? Và tôi đã tìm thấy câu trả lời về sự tồn tại của phép mầu trong chuyến đi thăm bệnh nhi ung thư nhân ngày hội “Ước mơ của Thúy”.
Ngày hội “Ước mơ của Thúy” là một sự kiện thường niên do Thành Đoàn tổ chức nhằm giúp đỡ và đem lại niềm vui cho các bệnh nhi ung thư. Để hưởng ứng tinh thần ấy, trường cấp hai của tôi đã tổ chức chuyến đi thăm bệnh nhi tại bệnh viện Ung Bướu.
Bảy giờ sáng, chúng tôi xuất phát, nửa tiếng sau đã có mặt tại địa điểm. Bệnh viện Ung Bướu có khuôn viên rộng lớn với các dãy nhà được bố trí thành các khoa bệnh chuyên biệt. Nhóm của tôi được phân công đến thăm một phòng của Khoa nhi, ở đó có tám em đang điều trị. Ấn tượng đầu tiên của tôi khi bước vào căn phòng là những bức tranh đầy sắc màu treo trên tường. Có những bức vẽ cảnh một cô giáo đứng trên bục giảng, có bức vẽ một phi hành gia đang bay ra ngoài vũ trụ, tất cả đều thể hiện ước mơ của các em. Những bức tranh ấy cho thấy các em luôn kiên cường, lạc quan, dù bệnh tật dày vò. Trước mắt tôi là những em nhỏ khoảng năm, sáu tuổi, dưới lớp quần áo à những tấm thân gầy yếu vì căn bệnh quái ác. Cảnh tượng ấy khiến cho bất kì ai trong chúng tôi đều cảm thấy xót xa. Chúng tôi cùng chơi với các em. Chúng tôi hỏi: “Các em mong muốn điều gì nhất?”
Có em đáp: “Em muốn có một chú gấu bông làm bạn, như vậy em sẽ không còn sợ hãi nữa”.
Em khác lại nói: “Em muốn đi học…”
Trái tim tôi như thắt lại, bởi lẽ những điều tưởng như giản đơn với bao người thì với các em lại trở nên xa vời đến thế…
Khoảng chín giờ, nhóm tôi họp mặt với cả đoàn để gặp lại tất cả bệnh nhi. Trong không gian ấy, chúng tôi và các em ngồi thành vòng tròn, cùng ca hát, vui đùa. Giây phút đó, niềm vui như kéo dài bất tận khiến lòng người càng thêm ấm áp. Chúng tôi tặng quà cho các em. Những món quà giản đơn như bộ quần áo, một cuốn sách, một món đồ chơi, đó là tấm lòng của thầy trò trường chúng tôi gửi đến các em.
Sau chuyển đi, tôi đã tìm thấy câu trả lời cho sự tồn tại của phép mầu, đó chính là sức mạnh tình người. Bởi nơi nào tồn tại tình yêu thương và sẻ chia, nơi đó phép mầu sẽ xuất hiện, giúp đỡ và an ủi những mảnh đời bất hạnh. Qua hoạt động, chúng tôi cũng đã nhận được những món quà tinh thân quý giá từ các em: bài học sâu sắc về giá trị của sự sống, biết trân trọng cuộc sống mình đang có.
(Bài viết của học sinh)
Người viết đã khẳng định ý nghĩa, cảm nghĩ của bản thân mình ở đoạn văn số mấy?
II. Trả lời câu hỏi.
Câu 1: Bài văn viết về hoạt động thăm bệnh nhi ung thư tại bệnh viện Ung bướu trong khuôn khổ ngày hội Ước mơ của Thúy. Các sự việc của hoạt động dược triển khai theo trình tự thời gian, thể hiện trình tự diễn tiến hoạt động.
Câu 2: Đoạn văn giới thiệu thông tin cơ bản của hoạt động sẽ kể là đoạn thứ hai.
Câu 3:
- Bài viết kể theo ngôi thứ nhất.
- Người viết chọn ngôi kể thứ nhất bởi vì hoạt động xã hội này là trải nghiệm của chính người viết, để lại cho người viết những suy nghĩ, tình cảm sâu sắc. Việc chọn ngôi thứ nhất sẽ giúp người viết kể lại hoạt động một cách chân thực và dễ dàng bộc bộ suy nghĩ, tình cảm của bạn thân.
Câu 4:
Các yếu tố miêu tả giúp người đọc hình dung rõ ràng hơn về quang cảnh, con người, từ đó giúp câu chuyện thêm sinh động, hấp dẫn. các yếu tố biểu cảm giúp người đọc hình dung được cảm xúc, tình cảm của người viết, từ đó dễ dàng khơi gợi sự đồng cảm của người đọc.
III. Thực hành.
1. Thực hành theo các bước.
Đề bài: Hãy viết bài văn kể lại một hoạt động xã hội để lại cho em suy nghĩ, tình cảm sâu sắc. Bài viết có kết hợp các yếu tố miêu tả, biểu cảm hoặc cả hai yếu tố.
Bước 1: Chuẩn bị trước khi viết:
- Xác định đề tài
Hoạt động xã hội em đã tham gia:
-
Các hoạt động bảo vệ môi trường: Ngày Chủ nhật xanh, hưởng ứng giờ Trái Đất,..
-
Các hoạt động từ thiện: thăm mái ấm tình thương, phong trào nuôi heo đất giúp bạn vượt khó,..
-
Các hoạt động nâng cao ý thức cộng đồng: cuộc thi tuyên truyền phòng chống ma túy, hội thi “Lớn lên cùng sách” để lan tỏa văn hóa đọc,..
-
Các hoạt động giáo dục truyền thống và lịch sử: thăm Mẹ Việt Nam Anh hùng, hoạt động về nguồn,..
-
….
- Mục đích bài viết
-
Người đọc bài viết này có thể là ai? Họ muốn thu nhận điều gì từ bài viết?
-
Tùy vào mục đích và đối tượng, xác định cách viết phù hợp.
Chia sẻ suy nghĩ của mình với bạn bè trong lớp, trong trường.
- Thu thập tư liệu
+ Lựa chọn ra những nguồn uy tín để tìm kiếm các tư liệu
+ Các sự việc này thì khá phong phú: hình ảnh, hiện vật, …
Bước 2. Tìm ý, lập dàn ý:
* Tìm ý:
- Xác định một số định hướng chung: Sự việc, không gian, thời gian diễn ra sự việc, diễn biến diễn ra hoạt động, quang cảnh và con người, suy nghĩ, cảm nhận của em.
- Ghi lại các sự việc.
* Lập dàn ý:
Mở bài: Giới thiệu hoạt động xã hội sẽ kể
Thân bài:
1. Nêu những thông tin khái quát về hoạt động xã hội: Đơn vị tổ chức, thời gian, địa điểm, mục đích hoạt động,…
2. Kể lại trình tự hoạt động:
- Sự việc 1
- Sự việc 2
- Sự việc 3
(Kết hợp yếu tố miêu tả và biểu cảm)
Kết bài:
- Khẳng định ý nghĩa của hoạt động
- Nêu suy nghĩ tình cảm của bản thân.
Bước 3. Viết bài:
- Bám sát dàn ý đã thực hiện ở bước 2.
- Sử dụng yếu tố miêu tả, biểu cảm hợp lí, chọn lọc.
- Đảm bảo bố cục ba phần và chức năng từng phần.
- Chú ý lỗi diễn đạt, dùng từ, chính tả.
Bước 4. Xem lại, chỉnh sửa và chia sẻ:
- Việc viết bài văn này giúp em có thêm kinh nghiệm gì trong khi viết một bài văn kể lại một hoạt động xã hội?
- Nếu thực hiện lại bài viết này, em sẽ điều chỉnh thế nào để bài viết tốt hơn?
2. Dàn ý tham khảo.
Gợi ý viết về hoạt động Uống nước nhớ nguồn, tri ân các anh hùng liệt sĩ, người có công với cách mạng 27 tháng 7.
Mở bài: Giới thiệu hoạt động xã hội sẽ kể.
-
Từ xa xưa, ông cha ta luôn quan niệm về truyền thống đạo lí Uống nước nhớ nguồn, luôn luôn biết ơn công lao của những người đã có công xây dựng hình thành, giữ gìn và phát triển quê hương, đất nước.
-
Mỗi năm, ngày 27 tháng 7, cả nước đều hướng về với những anh hùng liệt sĩ, những người đã có công với cách mạng, đưa đất nước trở về với độc lập, tự do. Và ở địa phương em, đó chính là buổi thăm hỏi và tặng quà các bác, các ông thương binh của xã Trung Nghĩa tại nhà văn hóa thôn Ngô Nội.
Thân bài:
a, Nêu những thông tin khái quát về hoạt động xã hội: Đơn vị tổ chức, thời gian, địa điểm, mục đích hoạt động,…:
-
Được tổ chức bởi Ủy ban thôn Ngô Nội tổ chức tại nhà văn hóa thôn vào ngày 27 tháng 7.
-
Hoạt động này được mở ra để tri ân tới các bác, các ông thương binh trên địa bàn thôn thể hiện sự biết ơn, kính trọng dành cho những người lính đã chiến đấu dũng cảm vì tổ quốc.
b, Kể lại trình tự hoạt động:
- Sự việc 1: Vào một tuần trước khi diễn ra hoạt động, lên danh sách các bác thương binh, chuẩn bị, dọn dẹp và trang trí nhà văn hóa thôn.
-
Cùng nhau dọn dẹp, trang trí nhà văn hóa thôn nơi sẽ tiếp đón các bác các ông thương binh.
-
Cảm xúc vừa vui mừng, vừa lo lắng, hồi hộp chờ tới ngày 27 tháng 7.
- Sự việc 2:
-
7 giờ ngày 27 tháng 7, tiếp đón các bác thương binh: Cảm xúc bồi hồi, đầy hạnh phúc và tự hào khi được gặp các bác; trên người các bác thương binh đầy những vết sẹo nhưng họ vẫn luôn mỉm cười, hạnh phúc.
-
Giới thiệu về màn hát Quốc ca: Tất cả mọi người chỉnh trang lại trang phục, cả hội trường hát Quốc ca to, rõ ràng và đầy tự hào.
- Sự việc 3:
-
Sau khi hát Quốc ca, Ủy ban nhân dân xã phát biểu cảm xúc trong ngày tri ân các bác; đai diện các bác thương binh cũng lên phát biểu, kể lại những ngày tháng đầy gian khổ nhưng cũng vô cùng hạnh phúc khi được gặp những người đồng đội, đồng chí; cảm xúc của bản thân khi được lắng nghe câu chuyện mà bác kể.
-
Tặng quà, tri ân tới các bác, các ông thương binh: Khuôn mặt rạng rỡ của các bác các ông thương binh khi nhận được món quà tri ân từ thôn.
Sự việc 4:
-
Buổi lễ kết thúc, chia tay các bác thương binh và dọn dẹp.
Kết bài:
- Khẳng định ý nghĩa của hoạt động: được nhìn thấy những niềm vui, những nụ cười mừng rỡ của những chiến sĩ đầy dũng cảm trên thao trường ngày xưa. Khi dọn dẹp, nhớ lại dáng vẻ của những người thương binh ấy khiến em càng hiểu sâu sắc hơn những mất mát và hi sinh của thế hệ trước cho đất nước của ngày hôm nay.
- Nêu suy nghĩ tình cảm của bản thân: Phải học tập thật tốt để tương lai có thể giúp ích cho đất nước như các cựu chiến sĩ đã từng giúp đất nước mình ngày càng phát triển và giàu mạnh, sánh ngang với các cường quốc năm châu.
Bạn có thể đăng câu hỏi về bài học này ở đây