Câu 1
1, bánh bò
2, bánh trôi
3, bánh đa
4, bánh ú
Câu 2
Ngày còn bé, mỗi lần về quê chơi, ngoại tôi hay làm cho tôi món bánh đúc nhân thịt mềm ngọt, đậm vị. Ngoại tôi hay gói bánh trong lá dong, hoặc lá chuối. Lớp bột bọc bên ngoài được ngoại dùng bột gạo, bột năng cùng với vôi ( vì ngoại tôi hay ăn trầu nên lúc nào cũng sẵn có), với nước. Sau đó, ngoại sẽ khéo léo nhào bột, nặn ra một khối rất to, rồi cắt nhỏ lại thành khối vừa ăn. Sẽ có một lỗ được đục dưới đáy, bà nói đó là để cho nhân vào. Về nhân, bà tôi hay xào mộc nhĩ với thịt băm, thêm chút hành cắt nhỏ, và nước mắm cho dậy mùi. Quả thực rất thơm, tôi hay lén bà ăn một chút nhân ấy. Sau đó, là công đoạn tôi thích nhất: nhồi nhân. Chúng tôi sẽ dùng thìa, xúc từng chút nhân một đưa vào bánh, cốt là để cho bánh đầy ú ụ, ăn mới thật đã, thật thỏa mãn. Cuối cùng, sau khi nhồi nhân, tôi sẽ cùng bà gói lá, để hấp bánh. Lá thì chọn lá tổ, thường là lá chuối hoặc lá dong. Quét chút dầu xuống đáy, đặt bánh lên trên gói lá 2 bên thành 2 đường chéo, sau đó gập phần thừa ra sau, có thể cột dây nếu cần. Và tiếp theo, mang hấp chín. Bánh chín là khi mùi thơm của mộc nhĩ hoà cùng mùi thịt băm bây ra xung quanh. Khi vớt bánh ra, lá sẽ có màu sậm hơn, còn bột sẽ thấm màu xanh của lá, tạo thành một màu rất đặc trưng. Khi cắt bánh ra, bên ngoài là vỏ bánh xanh như màu mạ non, còn bên trong có mùi thơm của sự truyền thừa. Đúng vậy, bà tôi nói đó là sự truyền thừa từ đời này sang đời khác. Màu đen của mộc nhĩ, màu nâu sẫm của thịt, màu xanh của hành lá hoà quyện vào nhau, tạo nên một vị ngậy nhưng không béo, thêm vào mùi thơm của bánh, tôi luôn bị quyến rũ bởi nó, vậy nên tôi luôn có thể ăn rất nhiều. Ngoại tôi kể, hồi xưa trong nhà đói kém, không có gì ăn nên cả nhà rất quý trọng lương thực , sau này khi khá hơn, ngoại hay dạy con cháu không lãng phí đồ ăn. Có lẽ, đó cũng là ý nghĩa mà các cụ xưa muốn dạy con cháu. Bây giờ, tôi đã lớn. Công việc học tập luôn khiến tôi bận rộn, không còn thời gian để về quê nữa. Thế nhưng, trong kí ức của tôi, trong trái tim tôi luôn dành một chỗ cho ngoại, và món bánh truyền thống tràn đầy tình thương đó. Và tôi sẽ trở về vào một ngày không xa,, để được nép mình trong lòng ngoại, được nghe ngoại kể chuyện ngày trước, và để thưởng thức lại hương vị quen thuộc năm nào
Bình luận (0)