Trong kho tàng văn học Việt Nam, em đã từng được đọc và học nhiều bài thơ hay về đề tài mùa xuân như "Cảnh ngày xuân" (Nguyễn Du) hay "Rằm tháng giêng" (Hồ Chí Minh). Tuy nhiên, bài thơ để lại trong em ấn tượng sâu sắc và niềm xúc động lớn lao nhất chính là "Mùa xuân nho nhỏ" của nhà thơ Thanh Hải.
Lý do bài thơ này chạm đến trái tim em là bởi: Trước hết, bài thơ đã mở ra một bức tranh thiên nhiên xứ Huế vô cùng trong trẻo và tràn đầy sức sống. Chỉ bằng vài nét vẽ đơn sơ với "dòng sông xanh", "bông hoa tím biếc" và âm thanh tiếng chim chiền chiện hót vang trời, tác giả đã diễn tả trọn vẹn vẻ đẹp tinh khôi của đất trời lúc vào xuân. Cảm xúc của nhà thơ thật tinh tế khi đưa tay "hứng" lấy những "giọt long lanh" của âm thanh, thể hiện một sự trân trọng và giao hòa tuyệt đối với thiên nhiên. Nhưng điều khiến em cảm phục nhất chính là hoàn cảnh ra đời và lý tưởng sống của tác giả. Bài thơ được viết trên giường bệnh vào những ngày cuối đời, nhưng không hề mang sắc thái u buồn. Thay vào đó là một khát vọng sống mãnh liệt, một ước nguyện được làm "một nhành hoa", "một con chim hót" hay "một nốt trầm xao xuyến" để dâng hiến cho cuộc đời. Hình ảnh "mùa xuân nho nhỏ" lặng lẽ dâng cho đời bất kể "tuổi hai mươi" hay "khi tóc bạc" đã dạy cho em bài học quý giá về lòng tận hiến và trách nhiệm của mỗi cá nhân đối với quê hương, đất nước. Bài thơ không chỉ là một tiếng lòng yêu đời tha thiết mà còn là một bài ca về lẽ sống cao đẹp, mãi mãi ngân vang trong lòng người đọc mỗi dịp xuân về.
Bình luận (0)