1. Tổng quan về đề tài mùa xuân trong văn học:

Mùa xuân trong thơ ca Việt Nam thường gắn liền với hình ảnh đất nước hồi sinh sau một mùa đông giá rét hoặc sau những năm tháng khó khăn. Nó không chỉ là mùa của hoa nở, chim ca mà còn là ẩn dụ cho tuổi trẻ, niềm tin và khát vọng cống hiến của con người.

  1. Các tác phẩm tiêu biểu về mùa xuân:

Trong chương trình học, có nhiều bài thơ xuân nổi tiếng mà em có thể đã học hoặc nghe qua, ví dụ như:

"Mùa xuân nho nhỏ" của Thanh Hải: Bài thơ này thể hiện tình yêu quê hương đất nước tha thiết và ước nguyện được sống, cống hiến giản dị như một "mùa xuân nho nhỏ". "Vội vàng" của Xuân Diệu: Bài thơ ca ngợi vẻ đẹp rực rỡ, say đắm của mùa xuân và tuổi trẻ, đồng thời thể hiện một triết lý sống tích cực: tận hưởng và biết quý trọng từng khoảnh khắc. "Rằm tháng Giêng" của Hồ Chí Minh: Bài thơ mang đậm phong vị cổ điển, vừa miêu tả vẻ đẹp thanh tĩnh, thơ mộng của cảnh xuân nơi chiến khu, vừa thể hiện phong thái ung dung, lạc quan của Bác. 3. Phân tích bài thơ để lại ấn tượng sâu sắc nhất (Ví dụ minh họa):

Nếu phải chọn một bài thơ để lại ấn tượng sâu sắc nhất, có lẽ đó là "Mùa xuân nho nhỏ" của Thanh Hải.

Ấn tượng sâu sắc: Bài thơ này không chỉ miêu tả cảnh sắc mùa xuân tươi mới mà còn gửi gắm một tâm hồn lớn lao trong một hình hài nhỏ bé. Cảm xúc của nhà thơ rất chân thành, mộc mạc. Lý do: Sự đối lập giữa "mùa xuân đất nước" rộng lớn, đang trên đà hồi sinh và mong ước trở thành "một nốt trầm xao xuyến", "một mùa xuân nho nhỏ" của chính mình để cống hiến cho đất nước đã chạm đến trái tim người đọc. Câu thơ cuối "Làm sao không vui sống, không bao giờ tươi trẻ" thể hiện một tinh thần lạc quan, yêu đời và trách nhiệm cao cả, dù biết rằng cuộc đời mình có thể chỉ là một phần rất nhỏ bé.