Hoạt động 1:

1. Đèn lồng

2. Bánh trung thu( bánh nướng và bánh dẻo)

3. Con kì lân

Hoạt động 2:

Ai đó từng nói rằng: “Có những điều chỉ khi đi qua rồi, ta mới nhận ra đó là những tháng ngày đẹp nhất.” Tuổi thơ của mỗi người cũng vậy thường được dệt nên từ những điều thật giản dị: một vầng trăng, tiếng trống hội hay bàn tay cha mẹ dịu dàng nắm lấy tay mình. Bởi thế, đọc “Vui hội Trung Thu”, em không chỉ cảm nhận được vẻ đẹp rộn ràng của đêm hội trăng rằm mà còn như bắt gặp cả một miền tuổi thơ trong trẻo, hồn nhiên. Những câu thơ “Trung Thu vui hội trăng rằm / Cười ơi chơi lễ thêm chị Hằng” mở ra trước mắt em một không gian ngập tràn niềm vui. Dưới “ánh trăng” lung linh, sân đình trở nên náo nức với tiếng hát, tiếng cười và những bước chân trẻ nhỏ “dung dăng vui đùa”. Hình ảnh “Đèn lồng khai hội chơi đùa”, rồi cảnh “Múa lân sư tử uốn mình trên cao” khiến đêm Trung Thu hiện lên vừa rực rỡ vừa đậm màu sắc truyền thống. Thế nhưng, điều khiến em xúc động hơn cả lại nằm ở ước mong rất đỗi bình dị: “Năm nào em cũng ước mong / Nắm tay Cha Mẹ dạo vòng vui chơi”. Hai câu thơ như một khoảng lắng giữa tiếng hội tưng bừng, bởi với trẻ thơ, hạnh phúc đôi khi chẳng phải điều gì lớn lao, mà chỉ là được ở bên cha mẹ, được cùng người thân tận hưởng một đêm trăng đoàn viên. “Trăng cứ sáng, tuổi thơ cứ lớn, chỉ có những kỉ niệm đẹp là ở lại.” để rồi câu thơ “Trung Thu đẹp quá hồn nhiên giòn cười” khép lại bài thơ bằng âm hưởng trong veo, khiến em càng thêm yêu những tháng ngày tuổi nhỏ. Có lẽ, rồi mai này khi trưởng thành, những mùa trăng sẽ lần lượt đi qua, nhưng tiếng cười của tuổi thơ và hơi ấm của bàn tay cha mẹ vẫn sẽ ở lại trong sâu thẳm tâm hồn mỗi người. Bài thơ vì thế không chỉ kể về một đêm Trung Thu, mà còn nhắc em biết nâng niu những phút giây đoàn viên – những điều bình dị làm nên một tuổi thơ không thể nào quên.