Có những khoảnh khắc chỉ thoáng qua trong đời nhưng lại đủ sức neo đậu thật lâu trong miền kí ức. Với em, ngày khai trường chính là một khoảnh khắc như thế. Đọc bài thơ Ngày hội khai trường, em như nghe thấy tiếng trống trường ngân vang giữa buổi sớm tháng Chín, như nhìn thấy cánh cổng trường rộng mở đón những bước chân ríu rít trở về sau một mùa hè xa cách. Tháng Chín về mang theo những cơn mưa nắng thất thường, nhưng dường như chẳng thể làm vơi đi niềm vui và sự háo hức của ngày tựu trường. Đó là mùa của những trang vở mới còn thơm mùi giấy, của những chiếc cặp sách tinh tươm, của tiếng cười trong trẻo và những ước mơ đang âm thầm nảy mầm trong trái tim tuổi nhỏ.Em thích nhất vẻ đẹp giản dị mà ấm áp của tình thầy trò được gửi gắm trong bài thơ. Sau những câu chữ mộc mạc là hình ảnh những người thầy, người cô vẫn tận tụy với hành trình “trồng người”. Em chợt nhận ra rằng, trên con đường trưởng thành của mỗi chúng ta, thầy cô giống như những người gieo hạt, kiên nhẫn đặt vào tâm hồn học trò những hạt giống của tri thức, lòng nhân ái và niềm tin. Có thể hôm nay chúng em chưa hiểu hết những nhọc nhằn phía sau mỗi bài giảng, nhưng rồi một ngày khi lớn lên, chúng em sẽ nhận ra rằng có những người đã dành cả tuổi trẻ để âm thầm vun trồng cho tương lai của mình.Còn chúng em bước vào năm học mới với đôi mắt trong veo và trái tim đầy háo hức. Phía trước là một hành trình mới với biết bao điều đang chờ đợi: những bài học thú vị, những người bạn mới, những mục tiêu cần chinh phục. Chắc chắn sẽ có lúc chúng em gặp một bài toán khó, một điểm số chưa như mong muốn hay một lần thất bại khiến lòng buồn bã. Nhưng câu thơ “Trò yêu cố gắng chăm ngoan nên người!” khiến em hiểu rằng ý nghĩa của việc học không chỉ nằm ở những con điểm trên trang giấy. Học là để mở rộng cánh cửa hiểu biết, để biết yêu thương, biết sẻ chia, biết đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã và từng ngày trở thành một phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình.Bởi vậy, với em, ngày khai trường không đơn thuần là ngày bắt đầu một năm học. Đó là tiếng gọi trong trẻo của tuổi thơ, là cánh cửa mở ra trước mắt những chân trời của tri thức và ước mơ. Mỗi tiếng trống trường vang lên như nhắc nhở chúng em hãy biết trân trọng những tháng ngày đang có, hãy học tập bằng tất cả sự say mê và sống hết mình với tuổi học trò. Em muốn bước vào năm học mới bằng một trái tim nhiệt huyết, bằng đôi chân vững vàng và niềm tin rằng chỉ cần cố gắng, những ước mơ dù nhỏ bé cũng có ngày trở thành hiện thực.Rồi mai này, thời gian sẽ đưa chúng em rời xa mái trường, rời xa những hàng cây thân thuộc, những trang vở đầy nét mực và tiếng cười của bạn bè. Có thể chúng em sẽ đi đến những miền đất rất xa, mang theo những ước mơ rất khác. Nhưng em tin rằng trong sâu thẳm mỗi người vẫn sẽ có một khoảng trời dành riêng cho tuổi học trò — nơi tiếng trống khai trường vẫn ngân vang, nơi có bóng dáng thầy cô, có bè bạn và có những ước mơ đầu đời. Ngày khai trường hôm nay rồi sẽ trở thành kí ức, nhưng đó sẽ là một kí ức đẹp đến mức chỉ cần khẽ chạm vào, cả bầu trời tuổi thơ lại ùa về. Và em sẽ luôn biết ơn những tháng năm dưới mái trường, bởi nơi đây không chỉ dạy em cách đọc những trang sách, mà còn dạy em cách viết nên những trang đẹp nhất của cuộc đời mình.
Vương Thị Bích Ngọc - THỬ THÁCH VĂN CHƯƠNG - GỌI MÙA TỰU TRƯỜNG Đề bài viết đoạn văn ngắn ghi lại cảm xúc
VT
Vương Thị Bích Ngọc
9 tháng 9 lúc 18:41
-
0