- "Mùa xuân nho nhỏ" (Thanh Hải): Một lời nguyện ước chân thành được dâng hiến cuộc đời mình cho đất nước.
- "Vội vàng" (Xuân Diệu): Bài thơ ca ngợi vẻ đẹp căng tràn nhựa sống của thiên nhiên mùa xuân và lời giục giã sống hết mình.
- "Ông đồ" (Vũ Đình Liên): Một chút hoài niệm, tiếc nuối về những giá trị cũ khi mùa xuân về.
- "Mưa xuân" (Nguyễn Bính): Bức tranh làng quê Việt Nam thanh bình, dịu dàng với những hạt mưa bụi.
Em đã từng được đọc và học khá nhiều bài thơ viết về mùa xuân như: "Vội vàng" của Xuân Diệu với sự nồng nhiệt, "Ông đồ" của Vũ Đình Liên với nỗi niềm hoài cổ, hay "Mưa xuân" của Nguyễn Bính với vẻ đẹp làng quê. Tuy nhiên, bài thơ để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong lòng em chính là bài "Mùa xuân nho nhỏ" của nhà thơ Thanh Hải.
Lý do bài thơ này khiến em yêu thích là vì:
- Vẻ đẹp trong trẻo của thiên nhiên: Chỉ bằng vài nét vẽ như "dòng sông xanh", "hoa tím biếc" và tiếng chim chiền chiện hót vang trời, tác giả đã mở ra một không gian mùa xuân xứ Huế vô cùng thơ mộng, cao rộng và tràn đầy sức sống.
- Cảm xúc trân trọng sự sống: Hình ảnh "giọt long lanh rơi" mà tác giả đưa tay hứng lấy cho em cảm giác về một sự trân trọng tuyệt đối trước vẻ đẹp của đất trời. Mùa xuân không chỉ là cảnh vật, mà còn là nhịp đập của lịch sử, của "đất nước bốn ngàn năm" bền bỉ và vững vàng.
- Ước nguyện dâng hiến cao đẹp: Em vô cùng cảm động trước ý nguyện muốn làm "một nốt trầm xao xuyến", làm "một mùa xuân nho nhỏ" của nhà thơ để dâng hiến cho cuộc đời một cách thầm lặng. Dù là khi tóc còn xanh hay khi đã bạc đầu, khát vọng sống đẹp ấy vẫn không hề thay đổi.
Qua bài thơ, em tự nhủ mình cần phải biết yêu thương thiên nhiên hơn và cố gắng học tập để đóng góp một phần công sức nhỏ bé của mình cho quê hương, đất nước.