Mùa xuân từ lâu đã trở thành đề tài quen thuộc trong thơ ca Việt Nam. Ngay từ bậc tiểu học và trung học cơ sở, em đã được học và nghe nhiều bài thơ viết về mùa xuân như “Mùa xuân” của Trần Quốc Minh, “Cảnh khuya”, “Rằm tháng Giêng” của Bác Hồ, “Ông đồ” của Vũ Đình Liên và “Mùa xuân nho nhỏ” của Thanh Hải. Mỗi bài thơ mang một nét riêng, giúp em cảm nhận mùa xuân không chỉ qua cảnh vật mà còn qua tình cảm, suy nghĩ của con người.

Trong số những bài thơ đó, bài để lại cho em ấn tượng sâu sắc nhất là “Mùa xuân nho nhỏ”. Ngay từ những dòng thơ đầu, mùa xuân hiện lên thật đẹp và gần gũi:
“Mọc giữa dòng sông xanh
Một bông hoa tím biếc”.
Hình ảnh dòng sông xanh và bông hoa tím khiến em cảm thấy mùa xuân rất nhẹ nhàng, trong trẻo. Tiếng chim chiền chiện “hót chi mà vang trời” làm cho bức tranh thiên nhiên thêm sống động, tràn đầy sức sống.

Em đặc biệt thích hình ảnh “Từng giọt long lanh rơi / Tôi đưa tay tôi hứng”. Qua đó, em cảm nhận được tình yêu thiên nhiên rất tinh tế của nhà thơ. Mùa xuân không chỉ để ngắm nhìn mà còn để nâng niu, trân trọng bằng cả tấm lòng. Từ mùa xuân của thiên nhiên, bài thơ tiếp tục nói đến mùa xuân của đất nước với hình ảnh người lính và người nông dân đang ngày đêm lao động, cống hiến. Điều đó cho thấy niềm tin và niềm tự hào của tác giả đối với quê hương.

Phần khiến em xúc động nhất là ước nguyện sống đẹp của nhà thơ ở cuối bài:
“Ta làm con chim hót
Ta làm một cành hoa”.
Đặc biệt, hình ảnh “Một mùa xuân nho nhỏ / Lặng lẽ dâng cho đời” đã để lại trong em nhiều suy nghĩ. Đó là mong muốn được sống giản dị, âm thầm nhưng có ích cho mọi người.

Bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” giúp em hiểu rằng mỗi người đều có thể góp một phần nhỏ bé của mình để làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn.