Thơ: Việt Bắc (Tố Hữu), Đất Nước (Nguyễn Khoa Điềm), Kết nạp Đảng trên quê mẹ (Chế Lan Viên).Truyện: Lặng lẽ Sa Pa (Nguyễn Thành Long), Những ngôi sao xa xôi (Lê Minh Khuê).Tác phẩm em ấn tượng nhất có lẽ là: Trường ca "Mặt đường khát vọng" – chương "Đất Nước" của nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm.Sau đây là một số lý do: Cái nhìn mới mẻ: Khác với những tác phẩm khác thường nói về đất nước qua những hình ảnh kỳ vĩ, lớn lao, Nguyễn Khoa Điềm định nghĩa Đất Nước vô cùng gần gũi: "Đất Nước bắt đầu với miếng trầu bây giờ bà ăn", hay Đất Nước có trong những câu chuyện cổ tích mẹ kể. Điều này giúp em cảm thấy Đất Nước không phải là một khái niệm xa vời mà nằm ngay trong trái tim và cuộc sống hằng ngày của mỗi người. Về mặt tư tưởng, tác phẩm nhấn mạnh rằng chính nhân dân – những con người vô danh – đã giữ gìn và truyền lại ngọn lửa văn hóa, bảo vệ biên cương. Điều này khơi dậy trong em lòng biết ơn sâu sắc đối với những thế hệ đi trước. Ngoài ra tác giả khẳng định: "Trong anh và em hôm nay / Đều có một phần Đất Nước". Câu thơ này luôn nhắc nhở em rằng mỗi hành động, nỗ lực học tập của bản thân đều đóng góp vào sự lớn mạnh của Tổ quốc. Câu2:Tên bài hát: "Đảng đã cho ta một mùa xuân" (Sáng tác: Phạm Tuyên).Mỗi khi nghe giai điệu hào hùng, tươi vui của bài hát này, em luôn cảm thấy tràn đầy niềm tự hào và hy vọng. Ca khúc như một lời khẳng định rằng Đảng đã mang lại ánh sáng, tự do và sự đổi mới cho dân tộc Việt Nam, giống như mùa xuân mang lại sức sống cho vạn vật. Ca từ "Đảng đã cho ta cả một mùa xuân của cuộc đời" khiến em ý thức rõ hơn về giá trị của hòa bình hôm nay và nhắc nhở bản thân cần nỗ lực học tập để góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp.