Trần Ngọc Hiếu - THỬ THÁCH VĂN CHƯƠNG - TÂM SON CHÍ THÉP
TN
Trần Ngọc Hiếu
14 tháng 8 lúc 20:19
Qua chuyên đề “Tâm son, chí thép”, trong lòng em dâng lên một niềm xúc động sâu sắc, nghẹn ngào xen lẫn sự tự hào khôn xiết khi có cơ hội nhìn lại những chặng đường gian khổ nhưng vĩ đại mà thế hệ cha ông đã từng nếm trải. Chiến tranh qua trang sách vở hay những thước phim điện ảnh vốn đã vô cùng khốc liệt, nhưng chỉ khi trực tiếp chứng kiến những hình ảnh tư liệu chân thực, những hiện vật nhuốm màu thời gian cùng các câu chuyện lay động tâm can được tái hiện trong chuyên đề, em mới thực sự thấm thía cái giá trị thiêng liêng, vô giá của hai chữ "hòa bình". Biết bao người con ưu tú ngày ấy cũng bằng tuổi chúng em bây giờ, đang ở độ tuổi mười tám, đôi mươi – cái tuổi đẹp nhất của đời người với đầy ắp hoài bão, ước mơ và khát vọng về tương lai. Vậy mà, trước tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, họ đã dũng cảm gác lại tất cả tiền đồ riêng, tạm biệt mái trường, quê hương và những người thân yêu để bước vào nơi bom đạn hiểm nguy, hay kiên cường đối mặt với chốn lao tù tăm tối của kẻ thù. Có những người may mắn sống sót trở về sau cuộc chiến nhưng phải mang theo những thương tật rỉ máu, những nỗi đau thể xác lẫn tinh thần suốt đời; và cũng có biết bao người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường lạnh lẽo hoặc gửi lại thân xác nơi ngục tù tối tăm khi tuổi thanh xuân còn dang dở, chưa kịp thực hiện những lời hẹn ước. Điều làm em suy nghĩ, trăn trở và cảm phục nhiều nhất chính là sự hy sinh thầm lặng phía sau những chiến công hiển hách ấy. Họ đã tự nguyện đánh đổi những điều bình dị, nhỏ bé và thiêng liêng nhất của một con người như một bữa cơm gia đình ấm cúng, một ánh mắt dõi theo đầy lo lắng của người mẹ hiền, hay một khoảng trời bình yên tự do chỉ để đổi lấy nền độc lập cho quê hương xứ sở. Chuyên đề mang tên “Tâm son, chí thép”, và em thấy cái tên ấy mang một sức nặng tinh thần vô cùng to lớn, kết tinh trọn vẹn vẻ đẹp tâm hồn của người chiến sĩ cách mạng và chiến sĩ Công an nhân dân. Lòng yêu nước của cha ông ta sáng trong, thủy chung, son sắt như "tâm son", còn bản lĩnh trước làn roi tra tấn dã man, những xích xiềng nặng nề hay những thủ đoạn dụ dỗ thâm độc của kẻ thù thì vững vàng, bất khuất như "chí thép". Giữa cái lạnh lẽo, ngột ngạt của ngục tù – nơi mà kẻ thù muốn dùng cái chết và sự sợ hãi để khuất phục con người – thì chính "tâm son" đã sưởi ấm ý chí đồng đội, và chính "chí thép" đã giúp họ đứng thẳng hiên ngang, biến nhà tù thành trường học cách mạng, biến nơi giam cầm thành trận tuyến đấu tranh vẻ vang. Đứng ở thời bình, được cắp sách đến trường, được sống an toàn trong sự yêu thương của gia đình và sự bảo bọc của toàn xã hội, em mới hiểu sâu sắc rằng những điều tưởng chừng như dĩ nhiên hằng ngày này không tự nhiên mà có. Nó là kết quả được đổi bằng máu, nước mắt, mồ hôi và cả tuổi trẻ của cả một thế hệ đi trước đã ngã xuống. Nếu thế hệ trẻ hôm nay đón nhận cuộc sống bình yên này một cách thản nhiên, vô cảm, coi đó là điều hiển nhiên được hưởng thụ mà thờ ơ, lãng quên đi quá khứ hào hùng thì thật ích kỷ và không xứng đáng với những gì mà các bậc tiền nhân đã hy sinh xương máu để đánh đổi. Là một học sinh còn ngồi trên ghế nhà trường, em nhận thức được rằng trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay không cần phải là điều gì quá to tát, vĩ mô hay vượt quá khả năng. Nhìn lại lịch sử không phải để chìm đắm trong đau buồn, oán hận hay nuối tiếc quá khứ, mà là để tìm thấy điểm tựa tinh thần vững chắc, để biết sống trọn vẹn, có trách nhiệm và ý nghĩa hơn với hiện tại. Bản thân em tự nhắc nhở mình phải nỗ lực vượt qua những ích kỷ hẹp hòi, sự lười biếng của cá nhân để ra sức học hành tử tế, tiếp thu tri thức nhân loại, đồng thời rèn luyện đạo đức để trở thành một người công dân có ích. Không chỉ dừng lại ở việc hoàn thiện bản thân, tuổi trẻ chúng em cần có trách nhiệm lan tỏa những giá trị lịch sử này đến cộng đồng bằng cách tích cực tham gia các phong trào “Đền ơn đáp nghĩa” tại địa phương, trân trọng các thế hệ đi trước. Trong thời đại số hóa hiện nay, việc giữ gìn truyền thống còn là ý thức bảo vệ sự thật lịch sử, dùng tiếng nói và hành động của mình để đấu tranh phản bác lại những thông tin xuyên tạc, đồng thời tự hào giới thiệu những trang sử vàng của dân tộc đến với bạn bè quốc tế. Đó có lẽ là cách chân thành, thiết thực và thiêng liêng nhất để em nói lời cảm ơn muộn màng đến những người hùng đã ngã xuống. Qua chuyên đề, em càng thêm trân trọng từng ngày bình yên mình đang có, quyết tâm biến lòng biết ơn thành hành động cụ thể hằng ngày, cố gắng học tập và sống thật tốt để góp phần bảo vệ, giữ gìn và tiếp tục viết tiếp những trang sử hào hùng, tạo nên những giá trị tốt đẹp cho Tổ quốc thân yêu.
-
0