Mùa hè ở quê không bắt đầu bằng cái nóng oi nồng của bê tông cốt thép, mà cất tiếng chào bằng một bản hòa ca đầy rạo rực. Khi ông mặt trời vừa thức giấc, thanh âm đầu tiên lay động không gian là tiếng gáy vang giòn của chú gà trống đầu ngõ, nối đuôi theo đó là tiếng chim chiền chiện lách chách chuyền cành trong vòm lá nhãn. Nhưng phải đợi đến khi cái nắng chạm đỉnh ban trưa, "dàn nhạc giao hưởng" đặc trưng nhất của mùa hạ mới thực sự bùng nổ. Tiếng ve sầu râm ran, lúc trầm lúc bổng, như một làn sóng âm thanh vô hình cuộn tràn khắp các rặng tre và bờ rào hoa râm bụt. Giữa cái tĩnh lặng, oi ả của trưa hè, âm thanh ấy không hề làm người ta khó chịu, mà ngược lại, nó như một khúc hát ru đưa giấc ngủ của bà, của mẹ bên chiếc võng tre kẽo kẹt thêm sâu. Để rồi khi chiều buông, không gian lại rộn ràng hẳn lên bởi tiếng cười giòn tan, tiếng í ới gọi nhau của lũ trẻ trong làng rủ nhau ra triền đê thả diều, hay tiếng bơi lội tõm tõm dưới dòng sông quê mát rượi. Những âm thanh mộc mạc, bình dị ấy quyện chặt vào nhau, dệt nên một mảnh ký ức mùa hè nguyên vẹn, trong trẻo mà bất kỳ ai đi xa cũng đều khắc khoải nhớ về.