Trong thế giới của con, mẹ không phải là một siêu anh hùng có phép thuật, nhưng mẹ lại có khả năng chữa lành mọi vết thương chỉ bằng một cái ôm. "Con yêu mẹ" – câu nói dường như quá giản đơn so với những gì mẹ đã hy sinh, nhưng lại là lời tự tình chân thành nhất từ sâu thẳm trái tim con. Tình yêu của mẹ không ồn ào. Nó nằm trong bát canh nóng khi con ốm, trong ánh đèn thức khuya đợi con về, và trong cả những vết chân chim nơi khóe mắt mẹ theo thời gian. Mẹ dành cả thanh xuân để vun vén cho tổ ấm, quên mất rằng bản thân cũng từng có những ước mơ riêng. Có đôi lúc, sự quan tâm của mẹ khiến con cảm thấy gò bó, nhưng khi bước ra ngoài giông bão, con mới hiểu rằng nhà là nơi duy nhất bình yên, và mẹ là người duy nhất yêu con vô điều kiện. Con nợ mẹ một lời xin lỗi cho những lần bướng bỉnh, và nợ mẹ một lời cảm ơn cho cả một đời tần tảo. Yêu mẹ, con học được cách kiên cường trước khó khăn và bao dung với cuộc đời. Con nhận ra rằng, hạnh phúc không phải là những thứ xa hoa, mà là được thấy mẹ cười, được ăn bữa cơm mẹ nấu và thấy bóng dáng mẹ vẫn khỏe mạnh mỗi ngày. Thời gian có thể lấy đi sức trẻ của mẹ, nhưng không bao giờ làm mờ đi hơi ấm của tình mẫu tử. Con chẳng mong gì cao sang, chỉ mong thời gian trôi thật chậm để con có thêm nhiều cơ hội nói rằng: Con yêu mẹ rất nhiều. Mẹ chính là món quà vô giá nhất mà cuộc đời này đã ban tặng cho con.
Phong Ngọc Chính - THỬ THÁCH VĂN CHƯƠNG - LỜI YÊU GỬI MẸ
PN
Phong Ngọc Chính
8 tháng 5 lúc 19:57
-
0
Bình luận (0)