Mỗi khi cánh én chao nghiêng trên bầu trời và những nụ hoa mai, hoa đào bắt đầu e ấp, lòng người lại rạo rực những cung bậc cảm xúc khó tả. Từ bao đời nay, mùa xuân đã trở thành "nàng thơ" trong trẻo nhất của văn chương. Em đã từng được lắng nghe và học rất nhiều bài thơ hay về mùa xuân như: Mùa xuân nho nhỏ của Thanh Hải, Mưa xuân của Nguyễn Bính hay những vần thơ đầy sức sống trong bài Vội vàng của Xuân Diệu. Thế nhưng, bài thơ để lại trong em ấn tượng sâu sắc và niềm xúc động mãnh liệt nhất chính là bài xuân xứ Huế vô cùng thơ mộng. Chỉ bằng vài nét vẽ tài hoa, tác giả đã tái hiện một bức tranh tràn đầy sức sống với dòng sông xanh, bông hoa tím biếc và tiếng chim chiền chiện hót vang trời. Em đặc biệt ấn tượng với hình ảnh "giọt long lanh rơi", nhà thơ đã đưa tay "hứng" lấy bằng tất cả sự trân trọng. Đó không chỉ là giọt mưa xuân, giọt sương sớm mà còn là giọt âm thanh tinh túy của đất trời.
Sở dĩ bài thơ này khiến em nhớ mãi vì nó ẩn chứa một triết lý nhân sinh cao đẹp. Giữa lúc đất nước còn khó khăn và bản thân nhà thơ đang đối mặt với bệnh tật, ông vẫn khao khát được làm một "mùa xuân nho nhỏ" – một nốt trầm xao xuyến trong bản nhạc chung của cuộc đời. Tác giả không ước muốn những điều vĩ đại, mà chỉ muốn dâng hiến những gì tinh túy nhất, thầm lặng nhất cho quê hương, đất nước.
Đọc bài thơ, em cảm thấy tâm hồn mình như được gột rửa, thêm yêu thiên nhiên và tự nhắc nhở bản thân phải sống có ích. Mỗi chúng ta hãy là một đóa hoa, một tiếng chim để cùng nhau dệt nên mùa xuân vĩnh cửu cho nhân gian.
Bình luận (0)