Mùa xuân từ lâu đã trở thành mạch nguồn bất tận trong văn chương Việt Nam, nơi hội tụ vẻ đẹp của thiên nhiên, nhịp chuyển của thời gian và chiều sâu tâm hồn con người. Trong dòng chảy ấy, bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” của Thanh Hải để lại trong em ấn tượng đặc biệt bởi vẻ đẹp hài hòa giữa cảm xúc trữ tình và triết lí nhân sinh thầm lặng. Không phải mùa xuân rực rỡ sắc màu hay náo nức lễ hội, mùa xuân trong thơ Thanh Hải mở ra bằng những hình ảnh rất đỗi bình dị: dòng sông xanh, bông hoa tím biếc, tiếng chim chiền chiện vang lên như gọi dậy cả không gian. Từ mùa xuân của thiên nhiên, mạch cảm xúc lặng lẽ lan sang mùa xuân của đất nước và cuối cùng lắng đọng ở mùa xuân của mỗi con người. Điều làm nên chiều sâu tư tưởng của tác phẩm chính là ước nguyện sống đẹp của nhà thơ: mong được hóa thân thành “một mùa xuân nho nhỏ”, âm thầm góp vào mùa xuân lớn của cuộc đời. Đó không chỉ là khát vọng cống hiến mà còn là quan niệm sống cao đẹp: sống khiêm nhường, bền bỉ và có ích. Trong khoảnh khắc đối diện với giới hạn của đời người, Thanh Hải vẫn hướng ánh nhìn về sự sống, về tương lai chung của đất nước. Chính vì vậy, bài thơ không chỉ mang vẻ đẹp của mùa xuân thiên nhiên mà còn lan tỏa mùa xuân tinh thần, khơi dậy trong em suy nghĩ về trách nhiệm và ý nghĩa của mỗi cá nhân đối với cộng đồng.
Lò Thị Bích Nguyệt - THỬ THÁCH VĂN CHƯƠNG - VẦN THƠ NGÀY XUÂN
LT
Lò Thị Bích Nguyệt
28 tháng 1 lúc 14:46
-
0
Bình luận (0)