Em đã từng được học và nghe rất nhiều bài thơ viết về mùa xuân như “Mùa xuân” của Trần Quốc Minh, “Rằm tháng Giêng” của Hồ Chí Minh, “Mùa xuân nho nhỏ” của Thanh Hải. Mỗi bài thơ đều mang một vẻ đẹp riêng, góp phần làm cho hình ảnh mùa xuân trong văn học trở nên sinh động, gần gũi và giàu cảm xúc. Trong số đó, bài thơ để lại ấn tượng sâu sắc nhất đối với em là bài “Mùa xuân”.

Bài thơ đã vẽ nên một bức tranh mùa xuân tươi sáng, tràn đầy sức sống của thiên nhiên. Khi xuân về, cây cối đâm chồi nảy lộc, hoa lá khoe sắc khắp nơi, chim chóc cất tiếng hót ríu rít như làm cho không gian thêm rộn ràng. Không khí mùa xuân hiện lên trong trẻo, ấm áp, mang đến cho con người cảm giác vui tươi và dễ chịu. Qua những hình ảnh giản dị ấy, em cảm nhận được vẻ đẹp của đất trời trong thời khắc giao mùa.

Không chỉ miêu tả thiên nhiên, bài thơ còn thể hiện niềm vui và hy vọng của con người khi năm mới bắt đầu. Mùa xuân không chỉ là sự thay đổi của cảnh vật mà còn là sự khởi đầu cho những điều tốt đẹp. Khi đọc bài thơ, em cảm thấy lòng mình trở nên nhẹ nhàng, phấn chấn hơn và thêm yêu cuộc sống xung quanh.

Em yêu thích bài thơ này vì ngôn từ gần gũi, dễ hiểu nhưng giàu hình ảnh và cảm xúc. Bài thơ giúp em nhận ra rằng mùa xuân không chỉ có hoa nở, chim hót mà còn mang theo ước mơ, niềm tin và sự lạc quan. Qua đó, em thêm trân trọng những ngày đầu năm mới và tự nhủ sẽ cố gắng học tập, rèn luyện để có một năm thật ý nghĩa.