Em đã từng được học và nghe nhiều bài thơ viết về mùa xuân trong chương trình Ngữ văn cũng như trong đời sống hằng ngày, tiêu biểu như Cảnh ngày xuân của Nguyễn Du, Ông đồ của Vũ Đình Liên hay Mùa xuân nho nhỏ của Thanh Hải. Mỗi bài thơ đều mang một vẻ đẹp riêng, góp phần làm phong phú thêm bức tranh mùa xuân trong thi ca Việt Nam. Tuy nhiên, bài thơ để lại cho em ấn tượng sâu sắc nhất chính là Mùa xuân nho nhỏ. Bài thơ không chỉ miêu tả vẻ đẹp trong trẻo, tươi mới của thiên nhiên mùa xuân với dòng sông xanh, bông hoa tím biếc, tiếng chim chiền chiện ngân vang mà còn thể hiện tình yêu tha thiết của tác giả đối với quê hương, đất nước. Đặc biệt, em rất xúc động trước ước nguyện chân thành và cao đẹp của nhà thơ: mong được hóa thân thành “một nốt trầm xao xuyến” để góp phần làm nên bản hòa ca chung của cuộc đời. Qua bài thơ, em hiểu rằng sống đẹp không phải là điều gì to lớn, mà là biết cống hiến âm thầm, khiêm nhường nhưng đầy ý nghĩa cho xã hội. Chính thông điệp nhân văn ấy đã khiến Mùa xuân nho nhỏ trở thành bài thơ mùa xuân mà em yêu thích và trân trọng nhất.