1.

Mùa xuân là tết trồng cây

Làm cho đất nước càng ngày càng xuân

Lộc biếc, mai vàng, xuân hạnh phúc

Đời vui sức khỏe tết an khang

2. Một vài câu ca dao về mùa xuân

  • Mùa xuân là tiết đầu năm / Hoa mai nở rộ, chim hót vang lừng.
  • Én bay thấp, mưa ngập bờ ao / Én bay cao, mưa rào lại tạnh.
  • Tháng Giêng là tháng ăn chơi / Tháng Hai trồng đậu, trồng khoai, trồng cà.
  • Mùa xuân hoa nở thắm tươi / Lòng người phơi phới, nụ cười trên môi.
  • Gió xuân mát rượi bên thềm / Hoa đào hé nhụy, hương đêm ngọt ngào.
  • Mịt mù khói tỏa ngàn sương / Tiếng chày Yên Thái, mặt gương Tây Hồ.
  • Đào hồng sặc sỡ đón xuân / Mai vàng rực rỡ quây quần Tết sang.
  • Xuân về cây cối xanh tươi / Chim muông hót xướng, lòng người hân hoan.
  • Mưa xuân phơi phới bên sông / Người đi trẩy hội, má hồng thêm tươi.
  • Tiết xuân mát mẻ ôn hòa / Cây cao bóng cả, nở hoa đầy cành.
  • Xuân về én liệng bay cao / Gặp em anh hỏi: Khi nào kết duyên?
  • Hoa đào nở thắm ngày xuân / Gặp nhau tay nắm, muôn phần mến thương.
  • Xuân sang cành lá đâm chồi / Tình ta thắm thiết, trọn đời bên nhau.
  • Nhờ trời mưa gió thuận hòa / Cho xuân nảy lộc, cho ta gặp nàng.
  • Anh đi em ở lại nhà / Trông cho đến Tết, trẻ già vui xuân.
  • Vào vườn hái quả cau non / Xuân nay em đã tròn tròn đôi mươi.
  • Thịt mỡ, dưa hành, câu đối đỏ / Cây nêu, tràng pháo, bánh chưng xanh.
  • Ba ngày Tết, bảy ngày Xuân / Ai ai cũng muốn quây quần bên nhau.
  • Tháng Giêng ăn Tết ở nhà / Tháng Hai cờ bạc, tháng Ba hội hè.
  • Đầu năm mua muối, cuối năm mua vôi.
  • Mồng một Tết cha, mồng hai Tết mẹ, mồng ba Tết thầy.
  • Hết Tết thì lại đến Xuân / Hết năm cũ lại quây quần năm mới.
  • Xuân về rộn rã trống chiêng / Người đi trẩy hội, tâm riêng nguyện cầu.
  • Cầu cho mưa thuận gió hòa / Xuân sang sung túc, mọi nhà ấm no.
  • Đầu năm thắp nén hương trầm / Khấn cầu tiên tổ, âm thầm độ cho.
  • Xuân về rộn rã muôn nơi / Cành cây nảy lộc, lòng người thảnh thơi.
  • Mưa xuân lác đắc bụi hồng / Trai đi tát nước, gái trong khung dệt.


Ca dao về ngày tết, mùa xuân vẫn luôn là một bản sắc văn hóa truyền miệng dân gian của người Việt, vừa là nguồn cảm hứng cho những hồn văn bay bổng, vừa là một cách thức đầy bình dị để miêu tả ngày xuân, để mượn cảnh ngụ tình và để ghi nhớ đến những phong tục mang bản sắc của quê hương, đất nước mình. Trong các câu ca dao ấy, "Mồng một Tết cha, mồng hai Tết mẹ, mồng ba Tết thầy" hiện lên không chỉ là một cuốn lịch trình hành lễ đơn thuần mà còn là bức tranh sơn mài vẽ nên đạo lý "Uống nước nhớ nguồn" sâu sắc của dân tộc Việt Nam. Ba câu chữ ngắn gọn nhưng đã thiết lập một trật tự ưu tiên đầy nhân văn trong những ngày đầu năm mới. Ngày khởi đầu của năm mới được dành cho bên nội, nơi thờ tự tổ tiên và ông bà, cha mẹ. Đây là sự tôn vinh nguồn cội, khẳng định vị thế của người cha – trụ cột gia đình. Sự chuyển dịch sang bên ngoại vào ngày mồng hai thể hiện lòng biết ơn đối với người phụ nữ, người mẹ đã vun vén cho tổ ấm. Nó xóa tan khoảng cách "nội - ngoại", nhấn mạnh sự vẹn tròn, cân bằng trong tình cảm gia đình. Sau tình thân cốt nhục là nghĩa sư đồ. Việc đặt "Thầy" vào vị trí quan trọng ngay sau cha mẹ cho thấy truyền thống tôn sư trọng đạo của người Việt. Thầy là người khai sáng trí tuệ, giúp con người trưởng thành về nhân cách. Đoạn ca dao như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng rằng: Dù cuộc sống có hiện đại đến đâu, Tết không chỉ là nghỉ ngơi mà còn là dịp để tri ân. Nó tạo nên một sợi dây gắn kết tâm linh và tình cảm giữa các thế hệ, giúp mỗi cá nhân tìm về bản ngã và những giá trị đạo đức nền tảng. Qua đó, ta thấy mùa xuân Việt Nam không chỉ đẹp ở sắc hoa đào, hoa mai mà còn rạng rỡ bởi vẻ đẹp của lòng biết ơn và sự tử tế.