Cứ ngỡ đang nhìn một đóa hoa

Người mơ kẻ thích ở chung nhà

Phất phơ áo lụa vầng mây nổi

Yểu điệu dáng huyền vóc liễu qua

Mắt ngọc sầu tư làm sóng gợn

Tóc mềm tình diệu để hương sa

Chẳng trang quốc sắc hay giai nữ

Cũng bậc châm anh chốn ngọc ngà.

Tiếp:

Ta mượn nhân gian hai lạng mực

Nét họa dung nhan nét họa tình

Họa luôn hồng trần muôn vạn kịch

Kịch tản người tàn nét mực tan

Ta trả nhân gian hai giọt mực

Một giọt tương tư một giọt hề

Thương người mòn mỏi tàn hoa lệ

Thương mình ngây dại mãi u mê.

(THƠ TỰ LÀM)